Ở khoảng cách gần như vậy, có thể dễ dàng nhận ra Tiết Văn không hề trang điểm, nhưng ngũ quan tinh xảo của nàng như được tô vẽ kỹ lưỡng, càng thêm rạng rỡ.
"Bên cạnh tỷ phu chỉ có một mình tỷ tỷ, từ đầu đến cuối đều một lòng một dạ, không có ai khác. Nhưng nếu tình cảm sâu đậm như vậy mà người đi trà nguội, chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ sao?"
Nếu thật sự tình sâu nghĩa nặng, không thể sống thiếu nàng ta, thì nên thủ thân như ngọc cho nàng ta mới đúng.
Tại sao lại bắt nàng làm vật thế thân, lãng phí cả một đời?
Nếu đã yêu nhau sâu đậm như vậy, sau khi nàng ta mất trà liền nguội lạnh, vậy thì sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ mất.
Nụ cười trên mặt Tiết Nguyễn Nguyễn vẫn chưa thay đổi, trong khoảnh khắc ngắn ngủi khiến nàng ta không kịp phản ứng.
Nhưng Tiết phu nhân bên cạnh đã nghe ra ý tứ trong lời nói của Tiết Văn, nhưng khi bà ta nghĩ lại dáng vẻ của Tiết Văn lại cảm thấy mình đã nghĩ nhiều.
Theo bà ta thấy, chuyện Tiết Nguyễn Nguyễn bệnh nặng, không còn sống được bao lâu nữa, ngoại trừ hai mẹ con bà ta biết, thì ngay cả trượng phu của bà ta cũng không biết, bởi bà ta đã che giấu cực kỳ kín kẽ.
Huống chi là một thứ nữ nhỏ bé.
Hôm nay nghe theo ý con gái dẫn Tiết Văn đến đây cũng không hề nhắc gì đến chuyện này, dù sao bà ta cũng không muốn đề cao Tiết Văn.
Chẳng lẽ, những lời này thật sự chỉ là lời chúc phúc đơn thuần? Nhưng nghe thế nào cũng cảm thấy không đúng.
Tiết Văn nói xong, tự cho là mình đã từ chối.
Hơn nữa, tất cả mọi người đều cho rằng gả cho tỷ phu làm kế thất là phúc phận mà nàng phải đốt nhang thơm mới có được.
Bây giờ nàng có mắt không biết vàng xem ngọc, đường lớn không đi lại đi đường nhỏ, nàng cũng đã bày tỏ sự ngưỡng mộ tình cảm đẹp đôi của tỷ tỷ và tỷ phu, không muốn xen vào giữa hai người.
Đã mắng nàng không có mắt nhìn, vậy thì không thể mắng nàng có phúc không biết hưởng nữa nhé.
Tiết Nguyễn Nguyễn chỉ là chìm đắm trong ảo tưởng tốt đẹp mà Tiết Văn tạo ra quá lâu, nên phản ứng chậm hơn Tiết phu nhân một chút, nhưng nàng ta cũng không ngốc, vừa suy nghĩ lại liền hiểu ra.
Nhưng nàng ta nhìn Tiết Văn nói xong lại tiếp tục dùng bữa, cũng không hề tức giận.
Mỹ nhân có một số đặc quyền, huống chi những lời vị muội muội này nói thật sự rất êm tai.
Nàng ta nhìn Tiết Văn dùng bữa tuy không phải ăn như hổ đói, nhưng tốc độ rất nhanh, miệng phồng lên.
Giống như chú sóc nhỏ mà nàng ta nhìn thấy trong rừng hồi nhỏ, phu quân cũng thích nhất dùng lời này để khen nàng ta.
Khiến cho nàng ta dù ăn không ngon miệng, cũng cảm thấy rất vui khi nhìn Tiết Văn dùng bữa.
Nàng ta thật sự cảm nhận được sự thành kính và hạnh phúc của Tiết Văn đối với đồ ăn.
Dù ăn cháo trắng rau xanh nhưng đối với Tiết Văn lại giống như đang ăn món ngon vật lạ, khiến nàng ta lại càng thêm thương xót.