Chương 9: Tôi Cứ Tưởng Người Bị Mê Hoặc Không Phải Là Cậu…

Lâm Khiên Nghiêu rũ hàng mi dài, nếm một ngụm trứng xào cà chua, anh cau mày, khó nuốt kinh khủng! Đặng Ngạn Ngạn đồng tình nhìn vẻ mặt mê mẩn của Tô Thành Cẩm: "Thụ Thụ, tớ nói này, cái kiểu con trai như Lâm Khiên Nghiêu ấy mà, phải tránh xa."

Lâm Khiên Nghiêu khó khăn nuốt miếng trứng xào cà chua trong miệng, khó hiểu nhìn Đặng Ngạn Ngạn: "Sao lại thế?"

"Cậu ta ấy à, chỉ ngắm từ xa được thôi, đừng có mà lại gần. Không thì y như Tô Thành Cẩm bây giờ, hồn bay phách lạc."

Lâm Khiên Nghiêu ngước mắt, ánh nhìn lại rơi trên người Khương Thụ, lẩm bẩm: "Tôi cứ tưởng người bị mê hoặc không phải là cậu."

Đặng Ngạn Ngạn: "Hả???"

Lâm Khiên Nghiêu cười nhạt: "Không có gì."

Đinh Tư Kiệt vừa rời bàn nghe điện thoại, lúc quay lại vô tình liếc mắt, khựng lại: "Ê, đây không phải bạn học Khương Thụ sao?"

Lâm Khiên Nghiêu lười biếng ngẩng đầu, mắt hờ hững: "Hử? Có chuyện gì?"

Đinh Tư Kiệt ngắm nhìn mỹ nhân lạnh lùng trước mắt, khuôn mặt trái xoan chuẩn mực, đường nét thanh tú, tỷ lệ các phần trên mặt hài hòa, sống mũi cao thẳng tinh tế, đôi mắt sáng long lanh có vẻ rất thông minh, quả thực rất xinh đẹp.

Lâm Khiên Nghiêu híp mắt, thằng nhãi này cứ nhìn chằm chằm không kiêng nể gì cả, khiến anh bực bội.

Đinh Tư Kiệt còn định kiếm cớ bắt chuyện làm quen, nhưng thấy ánh mắt đối phương không mấy thiện cảm, cười hề hề: "Gặp nhau là có duyên, bạn học Khương Thụ hay là qua đây ngồi cùng bọn tớ đi? Bàn này vẫn còn chỗ, Tô Thành Cẩm cũng ở đây."

Giọng của Đinh Tư Kiệt đủ để Tô Thành Cẩm nghe thấy, cô nàng xấu hổ chớp mắt, tránh cũng không xong, ngượng ngùng nói: "Tớ đang định gọi hai cậu qua đấy chứ."

Tô Thành Cẩm chỉ làm bộ làm tịch thôi, cô ta biết với tính cách lạnh lùng của Khương Thụ thì chắc chắn sẽ không qua.

Nhưng cô ta không ngờ, bên trong Khương Thụ lại là Lâm Khiên Nghiêu, bị gọi như vậy, ngược lại khiến Lâm Khiên Nghiêu có cớ.

Lâm Khiên Nghiêu giả vờ khó xử: "Có lẽ không tiện lắm thì phải?"

"Tiện chứ tiện." Đinh Tư Kiệt nhiệt tình mời chào, nhanh chóng trở lại bàn, chen vào cạnh Tưởng Khải Dương, nháy mắt ra hiệu: "Ê, xích mông vào trong tí đi."

Tưởng Khải Dương nhíu mày, chưa kịp nhúc nhích thì thấy Khương Thụ đã ngồi xuống bên cạnh, một bàn sáu người ngồi chật ních.

Tưởng Khải Dương nhất thời căng thẳng tột độ, không thể tin được hoa khôi lạnh lùng lại ngồi gần cậu ta như vậy, không nhịn được liếc trộm một cái, da trắng như ngọc, cổ thon dài như cổ thiên nga, lập tức tim đập thình thịch, suýt ngất xỉu.

Cậu ta vội vàng thu mắt về, húp một ngụm canh lớn, vị tiêu nồng đậm, hơi cay cay, lúc này cậu ta mới từ từ bình tĩnh lại.

Nhìn mọi người vừa nói vừa cười, Khương Thụ im lặng ăn cơm, cô không biết nói gì để có thể tự nhiên tham gia vào câu chuyện của họ.

Khương Thụ vừa ngẩng đầu, ánh mắt bất ngờ chạm phải ánh mắt Lâm Khiên Nghiêu, chạm nhau một cái, không khỏi khiến cô hơi căng thẳng, cô theo bản năng quay mặt đi.

Đinh Tư Kiệt thừa cơ xông lên, đề nghị: "Nếu mọi người hợp cạ như vậy, mấy chục năm mới có Trung Thu với Quốc Khánh gần nhau thế này. Hay là chúng ta làm một chuyến đi Nam Loan Sơn chơi vài ngày đi, thế nào?"

Tưởng Khải Dương cau mày nói: "Nam Loan Sơn chơi thì thích thật, nhưng khách sạn ở đó đắt lắm, nhà nghỉ bình dân thì khó đặt."

Đinh Tư Kiệt vỗ ngực, cười bí hiểm: "Cái này có gì khó, tôi có cách, một câu thôi, mọi người có đi không?"

"Tôi muốn đi." Đặng Ngạn Ngạn là người đầu tiên giơ tay.

Nam Loan Sơn có trò trượt thác bằng phao cao su từ đỉnh núi xuống rất mạo hiểm. Cô ấy đã muốn đi chơi từ lâu rồi, tiếc là không có ai đi cùng.

Tô Thành Cẩm khẽ liếc nhìn Lâm Khiên Nghiêu, đây đúng là cơ hội hiếm có, cô ta dịu dàng nói: "Tôi và Ngạn Ngạn là bạn thân, vậy tôi chắc chắn phải đi cùng cậu ấy rồi."

Đặng Ngạn Ngạn vội vàng xoa xoa khắp người nổi da gà, ai là bạn thân của cô ta chứ!

Cái cô Tô Thành Cẩm này cứ hễ gặp Lâm Khiên Nghiêu là y như biến thành người khác, giọng nói ngọt như rót mật, nghe phát ngán.

Đặng Ngạn Ngạn nhịn không được xoa xoa quai hàm, tuy rằng cô ấy cũng thừa nhận Lâm Khiên Nghiêu đúng là ưu tú, đẹp trai cũng hút hồn, nhưng cũng không đến mức khoa trương như vậy chứ.

Khương Thụ nhíu mày, lại còn nhà bình nghỉ dân rồi du lịch, chắc chắn tốn không ít tiền, đang định ám chỉ cho Lâm Khiên Nghiêu một chút, cô không muốn đi, cô còn định tranh thủ Quốc Khánh tìm việc làm thêm.

"Thụ Thụ, cậu đi với tớ được không, dù sao cậu cũng không đi làm thêm, hay là cùng nhau đi ra ngoài thư giãn một chút, biết đâu còn gặp được tình yêu lãng mạn bất ngờ nữa đấy!" Đặng Ngạn Ngạn chắp tay trước ngực nài nỉ, lộ ra một chiếc răng khểnh, cộng thêm khuôn mặt bầu bĩnh, trông vô cùng đáng yêu.

Tưởng Khải Dương không nhịn được nhìn thêm lần nữa.

Khương Thụ không ngừng nháy mắt ra hiệu với Lâm Khiên Nghiêu, ý bảo anh từ chối, Lâm Khiên Nghiêu gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu ý.

Lâm Khiên Nghiêu trước mặt mọi người, ra vẻ khó xử, do dự một hồi lâu mới trả lời: "Vậy tớ liều mình đi cùng Ngạn Ngạn vậy."

Hiểu cái quái gì!!! Rõ ràng là một bộ dạng khôn ranh, sao anh lại hiểu sai ý cô hả?

Khương Thụ dở khóc dở cười, chỉ cảm thấy ngực hơi khó chịu, nhìn vẻ mặt ngây thơ vô hại của Lâm Khiên Nghiêu, có lẽ thật sự không hiểu ý cô, nghĩ vậy, cô mới miễn cưỡng kìm nén sự bất mãn.

"Thật á?" Đặng Ngạn Ngạn vung tay hoan hô: "Thụ Thụ tốt quá, tớ yêu cậu chết mất."

Đinh Tư Kiệt: "Khiên Nghiêu, còn cậu thì sao?"

Khương Thụ gượng gạo nở một nụ cười hòa đồng: "Mọi người đều đi, nếu tôi không đi, có vẻ tôi không hòa đồng cho lắm."

"Vậy quyết định thế nhé. Lát nữa tạo nhóm chat kéo mọi người vào." Đinh Tư Kiệt vui mừng, lần trước ở dưới lầu ký túc xá nữ, nghe được Khương Thụ nói chia tay, cậu ta cảm thấy cơ hội của mình đến rồi.



Buổi chiều Khương Thụ không có tiết học, liền về nhà trước.

Cô đứng ở trong sân không khỏi cảm thán, bây giờ người ta sống vội thế sao? Cổng lớn cứ mở toang hoang, cũng không sợ trộm vào!

Ngẫm lại cũng đúng, Lâm Khiên Nghiêu ở tại đường Nam Ngàn Đông, khu này xem như một trong những khu nhà giàu sang trọng nhất Nam Thành, bất động sản rất chú trọng vấn đề an ninh, lúc nào cũng có bảo vệ tuần tra.

Cô đang ở vườn hoa trước cửa thay giày, một bóng dáng mảnh khảnh lọt vào tầm mắt cô, giống như một người lớn thu nhỏ, khoanh tay trước ngực, bĩu môi, một đôi mắt to tròn đầy vẻ trẻ con trừng mắt nhìn cô, trông vừa đáng yêu vừa hung dữ.

"Sao giờ anh mới về? Em đợi anh lâu lắm rồi."

Nghe giọng điệu oán trách của cô bé, hẳn là người quen.

Khương Thụ không khỏi đánh giá thêm vài lần, trông khoảng tám chín tuổi, lớn lên rất xinh xắn.

Khương Thụ nhìn quanh bốn phía: "Một mình em?"

Lâm Diên mím mím môi nhỏ, trong mắt thoáng chút nghi hoặc, anh chưa bao giờ dịu dàng nói chuyện với cô bé như vậy.

"Em sắp chết đói rồi."

Khương Thụ dừng một chút, đi vào bếp lấy từ tủ lạnh một hộp sữa tươi, hâm nóng rồi đưa cho cô bé: "Em uống tạm ly sữa bò này đi."

Khương Thụ cầm điện thoại di động gửi một tin nhắn WeChat, rất nhanh nhận được phản hồi.

[ Là em gái tôi Lâm Diên, cậu giúp tôi trông con bé trước, tôi rất nhanh sẽ về tới. ]

[ Chờ xong tiết học rồi về, tôi sẽ chăm sóc con bé thật tốt. Đúng rồi, nó có kiêng ăn gì không? ]

[ Trong mắt nó chỉ có đồ ăn ngon và đồ không ăn được thôi. ]

Khương Thụ đặt điện thoại di động lên bàn, khom người gẩy nhẹ mũi cô bé: "Em muốn ăn gì?"

Lâm Diên ngơ ngác nhìn người trước mắt, vốn tưởng rằng vừa thấy mặt anh sẽ đưa cô bé về, cô bé thậm chí đã nghĩ kỹ đối sách, mặt dày mày dạn cũng muốn ở lại, sao lại không giống trước kia chút nào vậy?

Nhưng mà, nghĩ đến đồ ăn, cô bé xoa xoa bụng, đã sớm đói meo, cơm trưa cũng chưa ăn, vì thế không khách khí nói: "Em muốn ăn khoai tây chiên."