Chương 28

Chử Nhiêu thấy thế thì khoái chí chết đi được.

Cũng chính vì vậy, Chử Nhiêu là người bạn duy nhất biết rõ bản chất thật sự của Lý Sùng Kinh.

Nghe Chử Nhiêu nói xong, Lý Sùng Kinh khẽ nhíu mày, trong lòng bất giác dâng lên cảm giác chán ghét mãnh liệt với “tiểu thư mới” của nhà họ Hứa mà Chử Nhiêu vừa nhắc tới.

Chiếm đoạt tài sản của người khác là cách nhanh nhất để làm giàu. Nếu có cơ hội, bản thân cậu cũng sẽ không ngại trở thành kẻ đi săn, xét trên lý thì những kẻ như vậy nên là đồng loại của nhau.

Nhưng cậu lại cảm thấy người kia nhất định đã dùng thủ đoạn hèn hạ, bỉ ổi, vô liêm sỉ mới có thể đẩy Hứa La Phù và mẹ cô vào đường cùng như vậy, thứ người như thế, thật không đáng gọi là người.

Hứa Hàm Nhuy cũng vậy, mắt mù không nhìn người, lòng dạ độc ác, bạc tình vô nghĩa. Cũng không có gì lạ khi ông ta chỉ làm nhà giàu số một được năm năm đã bị đá xuống.

Tin nhắn thoại của Chử Nhiêu lại vang lên: “A Sùng, cậu điều tra chuyện này là để làm gì? Muốn chơi Hứa La Phù một vố à? Hay là thôi đi? Cậu ta sắp bị tên đầu hói Dư Chính Huy kia dạy cho một trận rồi còn gì.”

Trong mắt Chử Nhiêu, việc Lý Sùng Kinh tuyên bố không thích Dư Minh Uyển, ngay trước mặt cô ta, chắc chắn là vì không còn lựa chọn nào khác.

Nếu cậu trả lời “thích” hay mập mờ không rõ, Dư Minh Uyển sẽ cảm thấy có hy vọng, rồi bám lấy không buông.

Hứa La Phù còn có thể đập cho cậu một trận ngay tại chỗ, răng miệng gãy hết. Mà trám răng thì đắt đỏ lắm!

Thế nên câu trả lời “không thích” của Lý Sùng Kinh chắc chắn là kết quả sau khi suy nghĩ kỹ càng, lựa chọn cái ít hại hơn trong cái có hại.

Hậu quả là bị Dư Minh Uyển ghi hận, còn bị Dư Chính Huy viện đủ lý do cắt mất học bổng.

Gây tổn hại đến lợi ích của Lý Sùng Kinh, mà Lý Sùng Kinh là loại người coi tiền như mạng, thù dai nhớ kỹ, thì kiểu gì cũng sẽ ghi hận Hứa La Phù, kẻ đã kéo cậu xuống hố.

Lý Sùng Kinh chỉ nhếch môi cười, nụ cười khó đoán: “Còn chưa biết ai sẽ dạy cho ai một trận đâu.”

Đêm đã khuya, nhưng nhà họ Dư vẫn còn vô cùng náo nhiệt.

Dư Minh Uyển bị đánh gãy sống mũi, rụng hai cái răng, xương cổ tay trái bị gãy, mặt mũi bầm dập, thảm hại không thể tả, lại còn bị Lý Sùng Kinh từ chối thẳng thừng trước mặt Hứa La Phù.

Từ nhỏ đến lớn, cô ta chưa từng chịu nhục như thế, chưa từng gặp phải nỗi sỉ nhục kinh hoàng như vậy, làm sao mà ngủ cho nổi?

Vì thế, cô ta khóc lóc thảm thiết, gào thét ầm ĩ trong nhà.

Dư Minh Uyển: “Con muốn nó phải chết! Hu hu hu! Con muốn nó chết!!”

Dư Chính Huy bị tiếng hét chói tai của con gái làm cho đầu óc quay cuồng, trong lòng cũng vô cùng tức giận.

Dù Hứa La Phù là con gái của Hứa Hàm Nhuy, nhưng Hứa Hàm Nhuy đã ly hôn với Tống Nhu rồi, hơn nữa còn tỏ ra vô cùng vô tình, cơ bản là đã đuổi mẹ con họ ra khỏi nhà tay trắng.

Cùng là đàn ông, ông ta quá hiểu rõ một người đàn ông khi có tình mới thì có thể vô tình với tình cũ đến mức nào.

Huống chi tình mới lại còn là mối tình đầu, hai người còn có một đứa con gái với nhau rồi.

Trong hoàn cảnh như vậy, Hứa Hàm Nhuy mà còn để tâm tới mẹ con Tống Nhu mới là lạ.

Cho dù Hứa Hàm Nhuy biết chuyện, có tức giận vì con gái ruột bị ức hϊếp đi chăng nữa, thì chỉ cần người tình mới nói vài lời ngọt ngào bên gối, Hứa Hàm Nhuy liệu còn để tâm?

Dư Chính Huy tin chắc đối phương cũng chẳng ngại làm bạn với mình đâu.

Nghĩ vậy, Dư Chính Huy đã quyết định ngày mai sẽ gọi cho Tống Nhu, bảo bà đến trường một chuyến.

Loại chuyện này, chỉ cần thuyết phục được phụ huynh, thì ông ta chẳng còn gì phải lo nữa.

Cũng giống như những học sinh từng bị Dư Minh Uyển bắt nạt, chỉ cần ông ta thương lượng xong với ba mẹ bọn chúng, dù là đe dọa hay dụ dỗ, miễn phụ huynh nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của con, thì ở trong trường, bọn học sinh chỉ có thể giống như cừu non, mặc người xâu xé.