Tòa số 3 có rất nhiều hộ dân, phong tỏa cả đơn nguyên rõ ràng là không thực tế.
"Ừ." La Kha không nói thêm gì, chăm chú xem tivi, trông có vẻ như hoàn toàn không sợ hãi.
Trọng Thanh Tiêu lại không kìm được mở nhóm cư dân tìm thông tin, rồi một dòng chữ trên màn hình khiến ánh mắt anh khẽ run —— nửa đêm hôm qua có người đột nhập vào 1702.
Một câu này khiến cả nhóm cư dân náo loạn, mọi người thi nhau hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng người đó dường như cũng không rõ lắm, chỉ trả lời: Tôi nghe ngóng được, cảnh sát phát hiện trong nhà có dấu vết, đã xác nhận có người từng vào, nhưng kỳ lạ là không để lại bất kỳ dấu hiệu DNA nào.
Những dòng chữ này khiến Trọng Thanh Tiêu bắt đầu bất an. Trong nhà không thể nào tự dưng xuất hiện một thứ to như vậy, ngay cả anh là đàn ông khiêng còn thấy nặng, huống hồ người đó lại không làm Cuộn Lông cảnh giác, sao có thể?
Nhưng đến cả cảnh sát cũng không lần ra được chút thông tin nào, Trọng Thanh Tiêu bắt đầu nghĩ, biết đâu kẻ đó thật sự có thủ đoạn kỳ dị nào đó.
"Tiểu Kha..." Trọng Thanh Tiêu thử thương lượng, "Hay là thời gian này, mình dọn sang nhà anh trước, được không?"
La Kha đã sớm chờ anh nói câu này, lập tức đưa ra lý do đã chuẩn bị sẵn: "Em đã nói với mẹ chuyện bữa cơm rồi, cũng báo trước với Trọng thúc thúc rồi, giờ mà đổi kế hoạch chắc chắn họ sẽ hỏi."
"Nhưng chuyện ở tầng 17, anh hơi lo." Trọng Thanh Tiêu nói.
"Không bao lâu nữa cảnh sát sẽ xử lý xong thôi, hơn nữa khu biệt thự bên đó hơi vắng, lại không có tiệm thú cưng." La Kha đưa ra rất nhiều lý do, dù không phải cái nào cũng thuyết phục, nhưng ít nhất cũng thể hiện thái độ rất kiên quyết.
Tầng căn hộ tuyệt đối không thể giảm, nếu không sẽ rước thêm vô số phiền phức.
Trọng Thanh Tiêu thở dài: "Được rồi."
Chỉ mong cảnh sát có thể xử lý nhanh hơn một chút, và trong tiểu khu thật sự không có tên biếи ŧɦái nào mang tuyệt kỹ siêu nhiên.
Lúc hai người ăn xong về nhà, La Kha nói muốn ghé hiệu thuốc, cô lấy đồ trong tay ra nói: "Hôm nay em tới chỗ mẹ lấy cái này, có thể mua thuốc mà không tốn tiền."
Trọng Thanh Tiêu nhìn đồ trong tay cô, hơi ngẩn ra. Thẻ bảo hiểm y tế?