Mười lăm phút sau toàn bộ thông tin liên quan đến Nguyễn Minh Quân và nhà họ Nguyễn biến mất sạch sẽ.
Trên trang chính chủ nhà họ Nguyễn ghim tin nhắn:
“Kính mời các vị đã dùng lời lẽ xúc phạm danh dự của Omega Nguyễn Minh Quân và nhà họ Nguyễn mười ngày sau nhận quyết định của tòa án. Trân trọng cảm ơn!”
Ngay sau đó, bộ phận công chúng nhà họ Đàm và nhà họ Phạm đồng thời thích và chia sẻ bài đăng này.
Toàn thể mạng xã hội bùng nổ. Những người từng độc mồm độc miệng bắt đầu đổ mồ hôi hột, yên bình quá lâu, họ đã quên mất nhà họ Nguyễn và nhà họ Đàm là hai dòng họ duy nhất có mối thông gia quân-chính, quên mất hai dòng họ này khủng bố như thế nào.
Bây giờ hối hận liệu có kịp nữa không?
Tề Húc Lam nhìn những tin tức liên quan đến em dâu lần lượt biến mất, chậc lưỡi cảm khái. Chậc! Đúng là có quyền thế có khác, nếu chuyện này xảy ra ở một gia đình bình thường như nhà anh thì chỉ có thể chết chìm trong nước miếng mà thôi.
Anh giương mắt nhìn em trai căng thẳng đi lại trong phòng, chốc chốc lại soi gương sửa lại cổ áo, chốc chốc lại cúi đầu chỉnh lại đóa hoa trước ngực. Tề Hữu Lam buồn cười, nói:
“Hoa cũng sắp bị em vặn nát rồi. Sắp đến giờ rồi còn không chịu ngồi xuống nghỉ ngơi lấy sức? Em mà cứ như vậy anh sợ lúc lên giáo đường chưa kịp làm gì đã lăn quay ra rồi ấy.”
“Anh! Sao anh lại trù em thế? Em hồi hộp có được không?”
“Được, được, anh biết. Sẵn sàng chưa?”
“Em... em hơi run...”
“Ha ha ha...”
“Anh! Hừ! Cứ cười đi, đến lượt anh em xem anh sẽ thế nào!”
Tề Húc Nhật dậm chân. Húc Lam cười chảy nước mắt, đã lâu lắm anh không còn thấy vẻ mặt ngây thơ trẻ con này của em trai mình. Từ khi nào nhỉ? À đúng rồi, từ khi bố mất, từ khi gia sản bị họ hàng chiếm đoạt, từ khi mắt mẹ không còn nhìn thấy nữa... Thật hy vọng dáng vẻ này sẽ còn mãi trên mặt em ấy.
Húc Nhật nắm chiếc nhẫn cưới trong tay, miệng nở nụ cười ngọt ngào. Anh sắp rước được Omega xinh đẹp đáng yêu nhất trên đời này về nhà rồi. Chỉ bên nhau vỏn vẹn có mấy tuần, Tề Húc Nhật cảm thấy mình yêu thảm Nguyễn Minh Quân rồi. Cậu vừa ngọt ngào vừa dịu dàng, hoàn toàn không giống những gì anh từng tưởng tượng về Omega.
Lễ đường...
Quan khách đang ngồi ngay ngắn đồng loạt đứng lên, bây giờ bọn họ đều giống chú rể đang đứng trên bục kia, cùng nhau hướng về phía cửa chào đón chàng dâu của ngày hôm nay.
Rất nhanh, Nguyễn Minh Quân khoác tay anh trai tiến vào. Cậu mặc bộ lễ phục màu trắng, cài tường vi đỏ trên ngực, trên đầu phủ một tấm khăn voan mỏng màu trắng.
Nguyễn Minh Chiến đi bên cạnh em trai, anh mặc bộ đồ màu đen, vẻ lạnh lùng cứng ngắc đã giảm bớt đi rất nhiều. Dù sao hôm nay cũng là ngày vui của em trai, anh không thể làm em ấy khó xử được, mặc dù rất muốn nhảy lên đè thằng kia xuống đập cho một trận.
Thân là chiến hữu, hôm nay Phạm Hữu Thành cũng có mặt. Hắn không đứng cùng nhà họ Phạm mà đứng cùng hàng với đồng đội của mình. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm thân ảnh nhỏ xinh kia không rời, ngay cả Vương Lam Thu bên cạnh cũng không thể khiến hắn dời sự chú ý.
Đôi tay đút trong túi quần nắm chặt. Đáng lẽ ra, người đứng trên đó đợi cậu ấy là mình...
Cảm xúc dao động của hắn không qua được mắt Vương Lam Thu, ánh mắt cậu ta u ám. Lúc đầu nghe tin Nguyễn Minh Quân và Tề Húc Nhật tằng tịu với nhau, hôn ước giữa hai nhà Phạm - Nguyễn bị hủy bỏ, cậu ta vui đến quay vòng vòng. Thế nhưng gần đây cậu ta nhận ra Phạm Hữu Thành không hề vui vẻ như cậu ta tưởng, thậm chí còn hay cáu bẳn và cực đoan hơn cả trước đây.
Hắn cũng không quan tâm đến cậu ta nhiều như trước nữa, thời gian rảnh đều mở thiết bị đầu cuối nhìn ảnh chụp Nguyễn Minh Quân mà ngẩn người.
Sao lại như vậy chứ? Không phải hắn không thích Nguyễn Minh Quân sao? Dù hắn chưa từng thổ lộ nhưng cậu ta biết Phạm Hữu Thành thích mình, ánh mắt nóng bỏng hận không thể đè cậu ta xuống của hắn lồ lộ ra như thế cơ mà.
Từ khi nào ánh mắt ấy không còn nhìn cậu ta như thế nữa? Là vì Nguyễn Minh Quân ư? Vì mất đi rồi mới nhận ra mình vẫn luôn yêu người kia? Thật nực cười!
Minh Quân nắm chặt bó hoa trong tay, chậm rãi bước lên lễ đài. Cậu căng thẳng không kém gì ai đó.
“Mời chú rể lật khăn của chàng dâu.”
Húc Nhật len lén xoa mồ hôi trên tay vào quần, run run nắm lấy góc khăn voan lật lên. Anh ngẩn ngơ nhìn Omega xinh đẹp trước mắt.
Hôm nay Minh Quân trang điểm nhẹ, thoa một chút phấn hồng, đuôi mắt kẻ line mỏng hơi cong, đôi môi thoa một chút son cam đỏ.
Chỉ đơn giản thế thôi đã khiến cậu xinh đẹp lóa mắt hơn bất kỳ Omega nào khác.
“Chú rể... e hèm... Chú rể... Cậu Tề...”
Nguyễn Minh Quân nhìn Alpha của mình nghệt mặt ra, thính tai ửng đỏ, rũ mắt nở một nụ cười ngượng ngùng. Tề Húc Nhật càng dại mặt ra, cha sứ gọi mãi mà anh không có tí phản ứng nào.
Tề Húc Lam che mặt, len lén thò tay kéo kéo gấu áo thằng em mình. Lúc này chàng ta mới giật mình:
"Ơ... Hả?”