Chương 5: Hôn lễ (1)

Hôn lễ của nhà họ Nguyễn và nhà họ Tề diễn ra sau buổi nói chuyện đó khoảng hai tuần, thời gian gấp gáp nhưng quy mô vẫn rất hoành tráng.

Ban đầu thông tin sự việc xảy ra tại lễ đính hôn hai nhà Nguyễn – Phạm bị đưa lên mạng, trong lúc Minh Quân đang ngất ngây trong vòng tay Húc Nhật thì mọi người đang bu vào chửi rủa cậu:

“Sao lại có thứ Omega lẳng lơ như thế, mất mặt nhóm Omega tụi tôi.”

“Ha ha, tui thấy thương Phạm trung tá ghê, tự dưng cao thêm mấy mét.”

“Ầy ầy, nghe nói Alpha kia là bạn tốt của Phạm Hữu Thành đấy, khổ chưa, bị vợ chưa cưới và bạn thân cắm sừng ngay trong ngày đính hôn, lại còn ngay trong phòng mình nữa chứ."”

“Nguyễn Minh Quân đồ con điếm, đi chết đi...”

...

Và rất nhiều từ ngữ nhục mạ cậu.

Sau này khi nhà họ Phạm đưa ra thông tin chính xác về điều này, người chửi cậu quay sang đồng cảm với Omega đáng thương này, nhưng cũng có không ít người độc mồm độc miệng.

#tuilabeta: “Ui xời, kỹ nữ còn muốn lập đền thờ. Phỏng chừng nhà họ Nguyễn ép buộc nhà họ Phạm sửa thông tin đấy mà."

#omega đáng yêu nhất hệ mặt trời: “ Ù uôi, nhà có máu mặt hai giới quân chính thích chưa kìa. Muốn trắng liền trắng hơn ô mô luôn.”

#Cá nhỏ đáng yêu: “Nói không chừng cậu ta đã bị Phạm Hữu Thành chén trước rồi cũng nên, Tề Húc Nhật chỉ là hàng dự bị thôi, lẳng lơ thế cơ mà.”

...

Nguyễn Minh Quân không quan tâm, cậu lo chuẩn bị cho hôn lễ của mình. Nguyễn Minh Chiến nhìn cậu im lặng chọn lễ phục, không sôi nổi hỏi anh như lần trước, trong lòng xót xa:

“Minh Quân, nếu em không muốn thì từ hôn đi. Nhà họ Nguyễn chúng ta không đến nỗi không nuôi nổi một Omega.”

“Anh, anh nói cái gì thế. Chuyện kết hôn này em đâu có ý kiến gì.”

“Anh thấy em không vui. Em thích Phạm Hữu Thành thế cơ mà.”

Minh Quân lấy một bộ lễ phục màu trắng cài hoa tường vi đỏ xuống ướm thử một chút lại treo lên, chọn một bộ khác, miệng nhàn nhạt nói:

“Anh, con người cũng sẽ có lúc phải thay đổi. Sao anh biết rằng em không yêu Húc Nhật, anh ấy là Alpha của em cơ mà. Hơn nữa, thời gian này tiếp xúc nhiều, em thấy Húc Nhật tốt hơn Hữu Thành nhiều lắm, ít nhất thì anh ấy sẽ lo em bị say nắng, lo em đói, em khát, lo em đi nhiều bị đau chân. Phạm Hữu Thành ngoài việc liếc mắt chán ghét nhìn em thì chưa bao giờ đối xử tốt với em cả.”

“Vậy sao anh thấy em cứ không vui.”

“Anh à, em lo lắng. Em theo đuổi Phạm Hữu Thành lâu như vậy là bởi vì em yêu hắn, em sợ Húc Nhật sẽ để ý. Em cũng sợ bản thân không quên được Hữu Thành, khiến Húc Nhật chịu thiệt thòi.”

Cậu thở dài vuốt ve tuyến thể sau gáy. Nguyễn Minh Chiến không nói gì nữa. Nhà họ Nguyễn tuy không thích Tề Húc Nhật, vì thấy anh không xứng với cậu, nhưng Minh Quân lại là kiểu người cực kỳ truyền thống. Húc Nhật đánh dấu cậu, là Alpha của cậu, cậu mặc định anh là chồng mình. Mà tính tình của Minh Quân một khi đã quyết thì mười trùng vương kéo cũng không nổi.

Thôi, cuộc đời em ấy thì để em ấy quyết định vậy, huống hồ anh cũng thấy nhà họ Tề đối xử với Minh Quân rất tốt, không phải vì cậu là người nhà họ Nguyễn mà chỉ đơn giản là vì cậu là vợ của Húc Nhật mà thôi.

Bà Tề trừ việc bị mù ra thì đối xử với Minh Quân chân thành gấp vạn lần Vương Lâm nhà họ Phạm kia.

“Hu hu hu...”

Cửa phòng thử áo cưới đột ngột bị đẩy ra, Minh Chiến giật mình bày ra tư thế phòng thủ, lại bị một gương mặt nhỏ xinh nước mắt nước mũi tèm lem dọa cho chết đứng.

Minh Quân quay đầu nhìn, không phải cậu bạn thân Lê Hữu Lộc của cậu thì ai. Cậu vỗ vỗ Minh Chiến, bảo anh đứng sang một bên, cười tươi dang rộng tay. Hữu Lộc như chim non về tổ, vèo một cái sà vào lòng Minh Quân, khóc bù lu bù loa:

"Sao tớ mới đi có sáu năm mà cậu đã phải lấy chồng rồi? Không phải cậu nói đợi tớ học xong ở bên đó mới lấy sao? Nếu không phải mẹ tớ gọi điện, cậu định giấu tớ luôn đúng không?”

Minh Quân xoa tóc cậu bạn, mười tám tuổi rồi vẫn như ngày còn bé, hay khóc nhè đáo để.

“Thôi mà, ai mà chả phải lấy chồng. Tình huống của tớ hơi đặc biệt, không muốn mời nhiều người. Hơn nữa, cậu đi học ở tận Mễ Lai tinh cầu, tớ sợ cậu đi lại nguy hiểm nên không gọi điện cho cậu. Nào, ngoan, không khóc nữa. À, cậu nhớ Minh Chiến anh trai tớ không, hồi nhỏ cậu chả đòi gả cho anh ấy suốt còn gì. Anh, đây là bạn thân của em, Lê Hữu Lộc, cậu ấy đã từng đến nhà mình mấy lần rồi anh nhớ không?”

“...”

“...”

Anh đương nhiên là nhớ thằng nhóc Omega nhà họ Lê chạy theo mông đòi gả cho anh rồi, nhưng có ai nói cho anh biết, tại sao mới chỉ không gặp có sáu năm thôi, thằng nhóc đầu xoăn tít bù rù như tổ quạ, mặt đầy tàn nhang ngày nào lại trở thành cậu nhóc xinh đẹp đáng yêu thế này không?

Hữu Lộc không dám ngẩng mặt lên nhìn, chỉ dám tựa mặt vào lòng Minh Quân, thò đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn Minh Chiến mà thôi. KO! Quá đáng yêu rồi. Minh Chiến cảm thấy mình vừa bị thần tình yêu bắn trúng, tim đập thình thịch.

Minh Quân thấy Hữu Lộc không khóc nữa, liền nói:

“May quá, tớ đang chọn áo cưới mà chưa chọn được, có cậu ở đây rồi thì cậu chọn giúp tớ đi, ánh mắt thẩm mỹ của cậu tốt hơn tớ.”

Không nói đến thì thôi, vừa nhắc đến miệng Hữu Lộc lại méo xệch.

"Tớ thấy tin tức về cậu trên mạng xã hội rồi, bọn họ nói cậu quá đáng lắm luôn."

“Hả, có à? Mà kệ, quan tâm làm gì. Chúng ta đâu phải sống cho vừa lòng họ đâu. Mau lại đây, chọn giúp tớ đi. Lễ phục của Húc Nhật màu trắng, cậu xem tớ mặc bộ nào thì hợp...”

Hai Omega vừa khuất bóng, Minh Chiến cũng thoát khỏi trạng thái mê trai. Anh để ý đến mạng xã hội mà Hữu Lộc mới nói, bèn mở lên xem, càng nhìn hai hàng lông mày càng cau chặt.

Gần đây nhà họ Nguyễn đang bận tổ chức hôn lễ cho Minh Quân, không tiện lưu ý thông tin trên mạng, bây giờ xem ra bọn họ không lên tiếng, đám cộng đồng mạng này tưởng họ chột dạ, càng nói càng độc địa.

Minh Chiến mở thiết bị đầu cuối, gọi cho cậu mình.