Bởi vì sự kiên trì của Minh Quân và người nhà họ Nguyễn, nhà họ Phạm phải tiến hành điều tra hệ thống giám sát an ninh.
Minh Chiến và cấp dưới của ông Nguyễn cũng đi theo để kiểm chứng. Cụ Phạm lấy lý do sức khỏe không tốt vào phòng đợi, chỉ còn lại bố mẹ Phạm Hữu Thành, Phạm Hữu Thành, người nhà họ Nguyễn và người nhà họ Tề.
Lúc này, cụ Nguyễn mới nói:
“Minh Quân, con và cậu Tề đã kết hợp, cho nên chúng ta đã tự ý quyết định hôn lễ cho các cháu. Cháu không có ý kiến gì chứ?”
Tề Húc Nhật căng thẳng siết chặt tay, anh rất sợ Minh Quân sẽ từ chối.
Cậu lia mắt nhìn về phía người nhà họ Tề, thấy sự căng thẳng trên mặt bọn họ, hờ hững nói:
“Cháu không có ý kiến, mọi việc mọi người cứ quyết định đi.”
“Không được!”
Người phản đối là Phạm Hữu Thành. Hắn vừa nói ra xong liền hối hận. Hắn có tư cách gì mà phản đối, hơn nữa hắn cũng chẳng hiểu vì sao mình lại thế.
Vương Lâm sợ hết hồn đập cho con trai mình một cái vào vai, nói oang oang:
“Có phải việc của con đâu con gào cái gì mà gào? Người ta đã gạo nấu thành cơm, không khéo có quý tử rồi cũng nên.”
“Vương Lâm, tôi nhịn cậu nãy giờ rồi đấy. Luôn miệng khiêu khích con dâu cháu nội tôi. Cậu coi ông già này đã chết rồi đấy phỏng?”
“Được rồi, em bớt nói vài câu đi. Ông Nguyễn, cháu thay mặt vợ và con cháu xin lỗi nhà bên đó, mong ông bỏ qua cho.”
Bố Phạm Hữu Thành cau mày nạt vợ, không vui nhìn con trai. Phạm Hữu Thành nghiến chặt răng, liếc nhìn Nguyễn Minh Quân, lại bắt gặp đôi mắt đen trắng rõ ràng của cậu, không hiểu sao trong lòng chùng xuống.
Hắn không thấy tình yêu trong đôi mắt ấy nữa, cứ như trước giờ người theo đuổi nói yêu hắn không phải cậu vậy. Chẳng lẽ bị Alpha khác đánh dấu rồi thì cũng thay lòng luôn sao?
Phạm Hữu Thành khó chịu, hoàn toàn quên mất trước đây hắn chưa từng yêu Minh Quân, thậm chí còn coi thường cậu.
Nguyễn Minh Quân liếc nhìn người nhà họ Phạm một lượt rồi thu hồi ánh mắt, quay sang phía bà Tề, mỉm cười:
“Ngài là người lớn trong nhà Húc Nhật sao? Gặp mặt trong hoàn cảnh này, con thất lễ rồi.”
Lâm Thục Nghi sửng sốt một lúc, khi Tề Húc Lam khẽ huých, bà mới biết Nguyễn Minh Quân đang nói chuyện với mình. Bà cuống quýt nói:
“Không không, cháu khách khí quá rồi. Bác rất vui khi được gặp cháu.”
Tay chân bà luống cuống, muốn quơ lấy tách trà để uống lại quơ phải khoảng không, Tề Húc Nhật nhanh nhẹn cầm lấy tách đặt lên tay bà. Nguyễn Minh Quân nhìn đôi mắt không có tiêu cự của bà, mới biết bà là người mù.
Tề Húc Lam và Tề Húc Nhật lặng lẽ theo dõi phản ứng của Minh Quân, thấy cậu không có vẻ gì là ghét bỏ, mới nhẹ nhàng thả tảng đá trong lòng xuống.
Nói chuyện câu được câu không một lúc, Nguyễn Minh Quân mệt mỏi ngủ gục trên vai mẹ mình. Cả căn phòng to lớn không còn tiếng nói chuyện nữa, hoàn toàn rơi vào im lặng.
Khoảng 2 tiếng sau, kết quả điều tra đã có. Người đẩy ngã Nguyễn Ngọc Linh là một hầu gái nhà họ Phạm, cô ta bị em họ xa của Phạm Hữu Thành là Phạm Hồng Phong mua chuộc, giúp hắn ta tách riêng Nguyễn Minh Quân ra.
Sau đó, hắn ta ra mặt dẫn Minh Quân lên tầng hai, ba của hắn ta chờ sẵn trong phòng, chỉ đợi Minh Quân đi vào liền tiêm thuốc kích thích phát tình vào tuyến thể của cậu. Ban đầu, bọn họ dự định sẽ kéo cậu ra ngoài ném đại vào một chỗ có Alpha, nhưng làm như thế hơi mạo hiểm. Vừa đúng lúc Phạm Hồng Phong phát hiện chú Hồng đưa một Alpha lạ mặt vào phòng Phạm Hữu Thành, lại không khóa cửa, cho nên hắn ta đã thay đổi chủ ý, ném Minh Quân vào đó.
Mục đích của hắn ta là gì không ai biết. Cụ Phạm đen mặt sai người đuổi đến nhà hắn ta thì phát hiện căn nhà đang bốc cháy ngùn ngụt, một nhà ba người không ai còn sống.
Người chết, manh mối đứt đoạn, nhưng ai cũng rõ như ban ngày, chủ mưu sau màn muốn ngăn cản hai nhà Nguyễn – Phạm kết thông gia.
“Ông Nguyễn, ông xem chuyện này...”
“Ông muốn nhà chúng tôi ém xuống chứ gì? Xin lỗi ông Phạm, tôi làm không được. Nếu như thế mặt mũi Cam Nhỏ nhà chúng tôi phải để đâu. Hôm đó nhiều người như vậy, ai cũng biết chuyện xảy ra, từ hôm đó đến giờ nhà họ Nguyễn chúng tôi chịu biết bao lời đàm tiếu rồi.”
“... Vậy thì có thể không công bố người tiêm thuốc cho Minh Quân là người nhà họ Phạm không?”
Ông Nguyễn không trả lời, chỉ nhìn về phía Minh Quân. Cậu gật đầu. Dù sao thì cậu chỉ muốn chứng minh bản thân bị hại, người hại cậu là ai, cậu sẽ điều tra sau. Ánh mắt Minh Quân lạnh lẽo.
“Vậy được. Cứ nói là kẻ thù của nhà họ Phạm mua chuộc người hầu làm đi.”
Nhà họ Phạm thở ra, bị kẻ thù hãm hại còn tốt hơn bị người trong nhà hãm hại nhiều lắm, ít ra họ còn vớt vát được chút mặt mũi. Ông Phạm tiễn người nhà họ Nguyễn và họ Tề ra về, vào trong thấy con trai như môn thần đứng ở cửa nhìn theo Nguyễn Minh Quân, ông hừ lạnh:
"Người cũng đi rồi anh bày ra vẻ thâm tình đấy cho ai xem. Đừng nói với tôi là anh luyến tiếc Omega nhà họ Nguyễn kia, tôi biết thừa anh nghĩ cái gì. Nói cho anh biết, kể cả không lấy Nguyễn Minh Quân, anh cũng phải lấy một Omega môn đăng hộ đối, chứ không phải là nam Beta đến từ cái tinh cầu nghèo nàn rách rưới kia.”
Phạm Hữu Thành thu hồi ánh mắt, nhìn bố mình rồi lại nhìn ông nội, im lặng không lên tiếng.
Nhìn đi, đây chính là gia đình quyền quý, dùng hôn nhân hạnh phúc của con cái để kéo dài cái quyền quý rách nát hôi thối đó.
Phạm Hữu Thành quay lưng đi về phòng mình, đóng cửa đổ gục trên giường. Chăn đệm đã được người hầu đổi mới, nhưng trong không khí vẫn phảng phất mùi vị hoan ái cùng mùi tin tức tố. Phạm Hữu Thành tự động bỏ qua mùi vị Alpha có tính xâm lược của Tề Húc Nhật, tham lam hít ngửi hương hoa cam ngọt ngào lẫn trong đó.
Hắn... cứng!