Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Em Là Trái Cam Ngọt Ngào

Chương 3: Cậu ấy không mềm mại

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chuyện thông gia với nhà họ Phạm bị hủy, thay vào đó là hai nhà Nguyễn - Tề kết, hơn nữa không đính hôn mà trực tiếp kết hôn luôn. Dù sao dựa vào mức độ hài hòa của tin tức tố phát ra, cũng đủ hiểu là hai đứa trẻ đã kết hợp hoàn toàn, không cưới luôn thì có thể làm gì.

Kỳ phát tình trải qua bảy ngày, nhà họ Phạm cũng đuổi hết đám họ hàng xa về, mọi người cũng tự động bỏ qua tiếng động và hương vị phát ra từ phòng của Phạm Hữu Thành. Rõ ràng là phòng của mình, lại để cho đôi uyên ương khác chiếm làm tổ, Phạm Hữu Thành tức giận tuyên bố sau này hôn nhân của hắn sẽ do hắn làm chủ, rồi quay đầu đến thẳng doanh trại, mãi đến khi kỳ phát tình của hai kẻ kia kết thúc hắn mới trở về.

Bảy ngày sau...

Nguyễn Minh Quân yếu ớt dựa vào người mẹ, vùi đầu vào ngực bà, còn Tề Húc Nhật ngồi cúi gằm mặt ở một góc sô pha cạnh mẹ và anh trai mình, không dám nhìn mặt ai, càng không dám nhìn mặt Phạm Hữu Thành.

Anh cướp vợ bạn, làm sao dám nhìn mặt hắn nữa đây. Chỉ sợ sau này, đến làm bạn cũng không làm được nữa.

“Chuyện này là sao? Minh Quân con nói đi. Húc Nhật say rượu nằm nghỉ trong phòng Hữu Thành còn được, con sao cũng lại đi lên đó?”

Người hỏi là ông cụ Phạm, giọng nói có hơi đanh thép. Người nhà họ Nguyễn vốn đang im lặng, nghe vậy liền tỏa ra khí lạnh. Cụ Nguyễn đập mạnh cây gậy xuống nền nhà, lạnh giọng nói:

“Lão Phạm, ông có ý gì hả?”

“Bố tôi chỉ hỏi theo lẽ thường mà thôi. Khách khứa đều ở dưới tầng một, tự nhiên cháu ông lại chạy lên tầng hai, vào phòng con trai tôi, còn trùng hợp phát tình. Nói không có ý đồ ai tin.”

Ba Phạm Hữu Thành khó chịu lên tiếng. Vì sự việc lần này mà nhà họ Phạm mất hết mặt mũi, ông ta đi đến đâu cũng bị mọi người đàm tiếu sau lưng.

“Cậu...Cậu ngậm máu phun người. Cam Nhỏ nhà tôi không phải loại người như thế.”

Mẹ Minh Quân đỏ mắt phản bác.

“Hừ ai biết...”

“Cậu...”

“Đủ rồi!!!”

Người lên tiếng không phải là hai ông cụ hay người lớn hai bên mà là Nguyễn Minh Quân. Cậu lấy tay đỡ sau gáy, ngẩng đầu từ ngực mẹ, ngồi thẳng, ngạo nghễ giống như một chú phượng hoàng.

Sắc mặt Minh Quân tái nhợt, giọng nói cũng nhỏ nhẹ, nhưng lời nói ra làm mọi người vỡ òa:

“Con bị tiêm thuốc kích thích phát tình.”

“Cái gì? Ai làm?”

“Trời ơi, sẽ không có nguy hiểm gì chứ?”

Người nhà họ Nguyễn lo lắng thân thể của Minh Quân, còn nhà họ Phạm thì sắc mặt tái xanh. Một Omega bị tiêm thuốc kích thích phát tình ngay trong nhà của mình, tin này truyền ra nhà họ Phạm sẽ bị đánh giá ra làm sao không ai dám nói.

Vương Lâm nhăn nhó, nói:

“Cậu nói cậu bị tiêm thuốc, có chứng cứ không? Có biết ai làm không?”

“Có ý gì thế...”

Bà Nguyễn vừa nhảy chồm lên lại bị Minh Quân nhẹ nhàng vỗ tay, cậu nhìn chằm chằm Vương Lâm, đến nỗi ông ta không chịu được phải quay mặt đi. Lúc này cậu mới nói:

“Đã qua bảy ngày, thuốc cũng đã sớm bị phân giải, xét nghiệm chưa chắc đã ra được gì, nhưng mà nhà họ Phạm không phải có camera sao, người của nhà họ Phạm là mấy con giun chui dưới đất à? Người đẩy ngã em họ tôi làm bẩn quần áo là ai, người dẫn tôi lên tầng hai thay đồ là ai, người đem tôi ném vào phòng Phạm Hữu Thành là ai, chẳng lẽ các vị không tra nổi? Tôi và Phạm Hữu Thành sắp đính hôn, rất nhanh trở thành vợ chồng, tôi làm mấy cái trò hề đó để làm gì? Rảnh rỗi quá nên rụng trứng à?”

Giọng của cậu rất nhẹ nhưng lời nói ra thì không nhẹ tí nào, vừa đanh thép vừa độc địa. Sắc mặt người nhà họ Phạm rất xấu, cụ Phạm hắng giọng:

"Nếu đúng như cháu nói, nhà họ Phạm sẽ cho cháu một cái công đạo. Bây giờ gia đình bên ấy đưa cháu nó đến bệnh viện kiểm tra trước, sợ rằng cơ thể bị ảnh hưởng.”

“Không! Điều tra. Ngay bây giờ!”

Ánh mắt trầm tĩnh của Minh Quân đột ngột thay đổi, trở nên lạnh lùng sắc bén, khiến cho người xung quanh ai cũng rùng mình. Sắc mặt người nhà họ Phạm trầm xuống, còn nhà họ Nguyễn thì chỉ thấy đau lòng.

Minh Quân nhà họ không giống Omega khác, tuy rằng biểu hiện ra ngoài là một người mỏng manh kiêu ngạo, nhưng bọn họ biết thằng bé là người cực kỳ gai góc, lúc đã quyết định thì ngay cả cụ Nguyễn cũng phải nhượng bộ vài phần. Cậu thích hợp để tham gia bộ máy chính trị hơn tất cả các thành viên nào ở cả họ Nguyễn và họ Đàm.

Tề Húc Nhật và Phạm Hữu Thành sửng sốt. Omega này... cứng cỏi quá!

Phạm Hữu Thành ngơ ngác nhìn một Nguyễn Minh Quân khác hoàn toàn trong trí nhớ của hắn, cảm giác cậu thật xinh đẹp. Tề Húc Nhật vừa lúc bắt gặp vẻ mặt này của hắn, trong lòng khó chịu.

Không phải Phạm Hữu Thành thích Vương Lam Thu hay sao, sao lại nhìn Minh Quân như vậy. Cậu đã là Omega của anh rồi, hắn cũng nên biết tém tém lại đi chứ.

Hổ thẹn áy náy gì đó bay lên chín tầng mây, giờ chỉ còn lại ghen ghét và giận dữ.
« Chương TrướcChương Tiếp »