Tề Húc Nhật liên tục nhìn về phía con số hiển thị giờ trên thiết bị đầu cuối, mặc dù cũng được coi là kín đáo nhưng không qua mặt được lũ sói độc thân trong đội.
Cá tháng nay, ngày nào tên kia cũng được vợ mang cơm đến, ăn xong còn mang vẻ mặt phơi phới đi ngang qua bọn họ, còn không ngừng khoe khoang hôm nay Omega của anh nấu món gì, hương vị ra sao nữa.
Mẹ nó, ngoài ghen tị thì chỉ có ghen tị gấp n lần, nếu không phải thực lực không bằng thì chắc chắn họ đã đè thằng này ra tẩn cho một trận rồi.
Con đường từ khu vực huấn luyện đến khu thăm thân cũng không quá dài, Tề Húc Nhật sải bước rộng nhanh chóng bước tới, qua một khúc quanh liền nhìn thấy chàng trai nhỏ nhắn đang ngồi sau tấm kính phòng chờ, đầu hơi cúi nghịch gì đó trên thiết bị đầu cuối, hàng mi dài cong cong khẽ run nhẹ.
Alpha cao lớn đứng sững ở cửa ngắm nhìn cậu một lúc, sau đó mới cất tiếng gọi.
“Cam Nhỏ!”
Đang nhắn tin với bạn, Nguyễn Minh Quân ngẩng đầu lên nhìn alpha cao lớn đang bước tới, nở một nụ cười thật tươi. Tiếc rằng giữa hai người bị ngăn bởi một vách kính dày, chỉ có một đường hở nhỏ đủ vươn tay nắm lấy tay nhau.
Không thể làm khác được, đây là quy định rồi.
Tề Húc Nhật nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của vợ yêu, đưa lên hôn lia lịa, còn dùng tay cậu áp vào má mình, phụng phịu:
“Anh nhớ vợ quá à.”
Minh Quân phì cười, duỗi ngón tay véo véo mũi anh, trách nhẹ:
“Mới có một buổi sáng thôi, sau này còn phải hành quân rồi công tác, anh thế này không được đâu nhé!”
“Kệ, cùng lắm anh xin xuất ngũ.”
“Nói nhăng nói cuội! Thời gian nghỉ không còn nhiều, tranh thủ ăn cơm đi. Hôm nay em làm cánh gà kho khoai tây anh thích, ăn đi kẻo nguội mất.”
“Em ăn chưa? Ăn cùng anh đi.”
Nguyễn Minh Quân vốn đã ăn ở nhà ông nội rồi, cũng không đói lắm nhưng vì để chiều lòng chồng, cậu cũng ăn vài miếng anh đút cho. Sau đó thấy Húc Nhật còn định đút thêm, cậu quyết định giằng lấy đũa, gắp một miếng cánh gà thơm mềm nhét vào miệng anh.
Hai người vừa bón qua đút lai, vừa khúc khích cười, khiến người đứng núp một góc nhìn mà mồm miệng đắng nghét.
Khi nãy ở căng tin, đám đồng đội luôn miệng chê cơm không bằng một phần của Minh Quân nấu, không biết có phải do hiệu ứng đám đông hay không, Phạm Hữu Thành cảm thấy cơm trong miệng giống như sáp nến, vô cùng khó ăn.
Hắn buông đũa, đứng dậy ra ngoài đi dạo, đi một lúc đã bước đến cửa phòng thăm thân lúc nào không hay.
Bàn chân muốn rời đi lại do dự, sau đó hắn đứng ở một góc khuất, nhìn vào khu tiếp người nhà của sĩ quan cấp cao. Nơi hắn đứng vừa khéo có thể nhìn thấy tất cả cảnh quan ngoài kính vòm, mà người ngoài kính vòm lại không thể nhìn thấy hắn.
Phạm Hữu Thành nhìn chằm chằm vào chàng trai mặc áo len cổ lọ màu trắng kia, mai tóc đen mềm mại hơi rủ xuống trán, đôi môi hồng nhạt luôn tươi cười, đôi mắt cong cong tràn ngập hạnh phúc.
Cậu nhỏ giọng nói với người đàn ông trước mặt điều gì đó, sau đó Húc Nhật cũng trêu đùa, dường như đã nhắc đến vấn đề xấu hổ nào đó, mặt chàng trai hơi ửng hồng, đôi môi hơi chu ra, liếc xéo chồng mình.
Ánh mắt này, nụ cười này, sự ngọt ngào này... đáng lẽ là của mình, là của mình!
Bàn tay Phạm Hữu Thành siết chặt, hơi thở nặng nề, sống mũi hơi cay cay.
Giờ phút này hắn đã hoàn toàn quên mất trước đây mình coi thường tình cảm của Minh Quân thế nào, vui mừng khi thoát khỏi cậu ra sao. Hắn chỉ còn biết hiện tại hắn ghen tị, hắn hối hận.
Tin tức tố suýt chút nữa mất không chế, Phạm Hữu Thành giật mình nhanh chóng biến mất khỏi nơi vừa đứng. Mặc dù là thoáng qua nhưng Tề Húc Nhật vẫn cảm nhận được, anh hơi quay đầu lại nhìn cây cột chống đằng sau nhà thăm thân.
Ở đó không có gì cả, nhưng cảm giác nhạy bén của Alpha cho anh biết rằng, khi nãy anh không cảm nhận sai.
“Sao vậy?”
“Không có gì.”
Tề Húc Nhật quay đầu lại cười cười, rũ mắt che đi cảm xúc cuộn trào dưới đáy lòng.
Xem ra có người vẫn chưa buông bỏ tâm tư với vợ anh.
Ăn cơm xong, hai vợ chồng son lại líu ríu trò chuyện thêm khoảng hai mươi phút nữa, sau đó Minh Quân mới thu dọn đồ đạc ra về.
Tề Húc Nhật rời khỏi khu thăm thân, còn mười phút nữa đến giờ làm việc buổi chiều. Thực ra công việc của anh chỉ cần ở thao trường buổi sáng, buổi chiều trở về văn phòng xử lý công văn giấy tờ và các công việc liên quan khác.
Tuy nhiên hiện tại anh không có tâm tư với đám giấy lộn đó.
Mọi người rất ngạc nhiên khi Tề Húc Nhật bước ra thao trường, trong lòng đám tân binh căng thẳng, chẳng lẽ tên quái vật này bị vợ giận dỗi, định quay sang trút lên người họ?
Chỉ thấy Tề Húc Nhật đi lướt qua đám tân binh cùng đồng đội, đến trước mặt Phạm Hữu Thành. Anh chỉ gật đầu nói:
“Cậu qua đây.”
Sau đó quay bước đi đến phòng huấn luyện trọng lực.
Phạm Hữu Thành mím môi, sau đó đưa bảng đánh giá đang làm dở cho Vương Lam Thu, bản thân thì rảo bước đi theo Tề Húc Nhật.
Đám binh sĩ nhao nhao cả lên.
Chuyện gì vậy? Hai người này định đối chiến à? Sao sắc mặt Trung tá Tề lại nghiêm túc đến vậy?
Đừng nói là đến bây giờ mới tính sổ sách với nhau đấy nhé?
...
Tác giả có lời muốn nói: Mình lỡ đào lắm hố quá giờ đang đi lấp dần dần nên sẽ có một số bộ bị chậm lại. Nhưng mình khẳng định sẽ không bỏ hố nên mong mọi người đừng ném đá, yêu các bạn nhiều :3 :3 :3