Đồng thời, danh sách học sinh lớp tinh hoa không cố định, tất cả đều được xếp hạng theo kết quả mới nhất, mỗi lần thi lại có một lần điều chỉnh, nhưng dù là ban tự nhiên hay xã hội, top 50 toàn khối cơ bản đều rất ổn định, và mỗi lần cũng không có sự điều chỉnh lớn.
Kì Phong nhướng mày: “Xem ra có người không nỡ xa chúng ta rồi.” Cha của Từ Diệc Thần là hiệu trưởng trường Trung học Phổ thông số 1 Giang Hà, chắc là thằng nhóc này giở trò.
Việc cha của Diệc Thần là hiệu trưởng chỉ có vài người trong bọn họ biết.
Từ Diệc Thần cười cười: “Tôi sợ bệnh của mấy cậu, không có tôi thì không kiểm soát được.”
Vương Hạo cũng mơ hồ hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, trong lòng thì vui sướиɠ nhưng ngoài mặt lại cố gắng phản bác: “Diệc Thần, cậu nói vậy là không đúng rồi, ai mà chẳng biết cậu mới là đứa bệnh nặng nhất, không thì sao cậu lại là chủ nhóm được.”
Bạch Dục cau mày: “Chú Từ luôn không coi trọng những hành vi thao túng ngầm, tại sao…”
Từ Diệc Thần lắc nhẹ ly rượu, bia vàng cam phủ bọt trắng xoay tròn trên miệng ly nhưng không hề tràn ra ngoài.
“Bởi vì, tôi đã nói với lão Từ rằng, nếu hợp thì lớp sẽ náo loạn, còn nếu tách ra thì cả khối sẽ náo loạn.”
Bốn người đang ngồi đó không biết nên khóc hay nên cười, chẳng phải đây chính là chuột làm hỏng cả nồi canh, và có khác gì việc hỏng tất cả các nồi canh đâu chứ.
Vương Hạo đọc hết danh sách từ đầu đến cuối, đảo mắt một vòng: “Ôi, lớp mình có học sinh mới chuyển từ trường khác đến này, cái người tên Tiêu Mạch này các môn đều không có điểm, không đúng rồi, sao tôi lại cảm thấy đã từng nghe thấy cái tên này nhỉ?”
Nghe vậy Kì Phong khựng lại: “Cái anh chàng ngầu lòi ở tiệm tạp hóa không phải cũng tên là Tiêu Mạch sao.” Anh ta cầm điện thoại lên, nhìn chằm chằm vào hàng tên Tiêu Mạch từ đầu đến cuối, đúng là các môn đều không có điểm.
Vương Hạo nghe vậy kích động vỗ đùi một cái: “Đúng là vậy thật, nhưng cậu ta không chỉ ngầu lòi mà còn là cậu ấm nhà hào môn nữa đấy.” Chỉ là không biết có phải là người mà họ đã gặp không.
Xét thấy, họ không bàn luận nhiều về Tiêu Mạch, dù sao cũng chỉ có Vương Hạo và Kì Phong biết.
Trên bàn ăn, mấy người kể cho nhau nghe những chuyện ngớ ngẩn đã làm hồi đó, Từ Diệc Thần là người bị “dìm” thê thảm nhất.
Từ Diệc Thần với thái độ “chết thì chết chung”, bóc mẽ Bạch Dục: “Mấy cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta thấy Bạch Dục luyện tập không?”