Chương 6

Dù sao thì nhiệm vụ mỗi tháng của cậu ta là đúng hạn đòi tiền, bất cứ lúc nào cũng chọc tức ông ấy, rồi cầu mong bà Lý Oánh sớm ly hôn với ông ấy.

"Bố không tin à? Được thôi, nếu con mà lừa bố thì lần khai giảng này con sẽ thi đứng bét trường, được chưa?"

Kì Phong: Cái lý do này... hay thật đấy, có thể phát triển bền vững.

Lúc này bà chủ tiệm lại quát vào điện thoại: "Tiêu Mạch, nghìn tệ cháu nợ tháng trước vẫn chưa trả đâu, cháu mau trả đi."

"À, biết rồi cô chủ, cháu đang đòi tiền đây mà."

Tiêu Mạch lại đấu khẩu một lúc với điện thoại, có vẻ như đã thỏa thuận xong, giọng cậu ta nhỏ dần: "Thế thì cúp máy nhé, không cần gọi cho con đâu, dù sao tiền thuê bao tháng cũng đắt lắm, hết tiền thì con lại tìm bố."

Tiêu Mạch cúp điện thoại, quay sang cảm ơn bà chủ tiệm: "Cảm ơn dì Lâm, kẹo ô mai một hào một viên ở cửa hàng, với cả cái kẹo chua chua, dạng thanh dài, dính vào vòm miệng ấy, mỗi loại giúp cháu lấy đủ một trăm tệ."

Kì Phong: ...

Vương Hạo: Thần chết mẹ nó, cái kẹo rẻ nhất cũng phải mấy trăm rồi.

Không lâu sau khi Tiêu Mạch rời đi, bên ngoài tiệm tạp hóa vang lên tiếng phanh xe, là Từ Diệc Thần và Bạch Dục cưỡi xe đạp điện đến nơi.

Vương Hạo lập tức đứng dậy chào đón, kéo giọng oang oang hét lên: "Diệc Thần, Tiểu Ngư, hai cậu cuối cùng cũng đến rồi!" Tiểu Ngư là biệt danh thân mật của Bạch Dục.

Bạch Dục xuống xe trước, đưa hai chai Coca Cola trong tay cho Vương Hạo và Kì Phong: "Vẫn còn lạnh."

Cậu ta vẫn mặc bộ đồ nhảy màu trắng rộng rãi do phòng tập phát đồng bộ, rõ ràng là đến khá vội, mái tóc đuôi ngựa cột cao ngang vai hơi rối.

Kì Phong nói lời cảm ơn rồi nhận lấy, nhưng Vương Hạo vốn tham ăn lại không nhận.

Từ Diệc Thần xuống xe vừa hay nhìn thấy cảnh này, đùa một câu: "Sao, hôm nay không dựa vào ý niệm để giảm cân nữa à?"

Vương Hạo nghiêm túc nói dối: "Mấy hôm nay tôi bị đường huyết cao, nên không uống nước ngọt có ga nữa."

Bạch Dục nhíu mày: "Nước ngọt có đường rất cao, cậu nên từ nay về sau không uống nước ngọt nữa."

Kì Phong và Từ Diệc Thần nhìn nhau cười, người cơ bản ngày nào cũng uống một chai nước ngọt mà đột nhiên bị cắt thì không phát điên mới lạ, chỉ có Bạch Dục cái đồ thật thà mới nói như vậy.

Mấy người chào bà chủ xong, liền cưỡi xe đạp điện quay về.

Kì Phong ngồi sau Từ Diệc Thần: "Hai cậu mượn xe đạp điện ở đâu thế?" Chiếc xe này trông còn khá mới, người thường chắc khó mượn được.

"Thuê đó, 50 tệ một ngày."

Vương Hạo kéo áo Bạch Dục, đầu quay sang trái: "Ối, đắt phết nhỉ, năm ngoái tôi thuê xe ba bánh một ngày có tám mươi tệ thôi, hai cậu có phải bị người ta chặt chém rồi không."

Bạch Dục: "Vội, sợ muộn chút nữa hai cậu bị say nắng."

Gió lúc năm giờ chiều tháng Tám, không còn oi bức như buổi trưa, ngược lại còn mang theo từng đợt gió mát, hai chiếc xe đạp điện đi song song.

Gió mát lướt qua mặt, bốn thiếu niên phóng túng tận hưởng bữa tiệc cuối cùng của kì nghỉ hè.

Khoảng nửa tiếng sau, bốn người đến một quán cá nướng tư gia ở phía Bắc cây cầu.

Quán cá nướng tọa lạc dưới chân cầu Binh Giang, phía Bắc, gần bờ sông nên không khí rất tốt, chỉ là vị trí hơi hẻo lánh, không gần trung tâm thành phố, lượng khách không nhiều lắm.

Vương Hạo nhìn cửa sổ kính sát đất trong quán, phấn khích như một con gorilla, sờ sờ bên trái nhìn nhìn bên phải: "Cái này cũng sang chảnh phết nhỉ, trực tiếp nhìn ra sông luôn."

"Mấy cậu nhìn kìa, cái kia còn đang thủy triều lên nữa." Tuy không thể trực tiếp nhìn thấy cảnh xả nước của hồ chứa, nhưng nhìn những cọc gỗ ven sông dần dần bị ngập lụt thì có thể đoán được.