Chương 45

Phải đổi khẩu lệnh hai lần mới đến hàng nam sinh.

Đối mặt với nam sinh, Đổng Đông Đống không còn quá căng thẳng, cất cây gậy nhỏ đi, trực tiếp dùng tay sửa động tác tay của các nam sinh: “Khớp ngón tay cong lại nghĩa là gì, không phải bảo các cậu tiến hóa thành móng gà, chú ý nhé.”

Anh luồn lách giữa các hàng, dừng lại trước mặt một nam sinh rất cố gắng, nhìn từ mọi góc độ, suýt nữa thì bật cười thành tiếng: “Ngẩng đầu ưỡn ngực không phải là nghiêng xương chậu về phía trước, nửa thân trên của cậu đã đi xa hai dặm rồi, nửa thân dưới vẫn còn tại chỗ.”

Sau đó anh đi đến trước mặt một nam sinh dùng sức quá mạnh, Đổng Đông Đống đè tay cậu xuống: “Tay đừng giơ cao quá, đây không phải là trò bắn đại bác mà các cậu chơi hồi nhỏ đâu.”

Các nam sinh dễ buồn cười cũng đang cố nhịn, không ngờ giáo quan mắng người cũng có một bộ.

Sửa thêm cho vài học sinh, Đổng Đông Đống đi đến hàng cuối cùng, dừng lại trước mặt Bạch Dục hiếm khi khen một câu: “Tốt, động tác chuẩn, tiếp tục duy trì.”

Nhìn thấy người cuối cùng, Đổng Đông Đống thổi còi: “Tìm chỗ mát nghỉ mười phút.”

Tất cả các đại đội đều có tiêu chuẩn sinh hoạt thống nhất, huấn luyện ba mươi phút nghỉ mười phút, nhưng Đổng Đông Đống luôn cho mọi người nghỉ thêm một hai phút.

Phải nói rằng nhiệt độ hôm nay không cao bằng hôm qua, nên trạng thái của mọi người hôm nay vẫn rất sung sức, thậm chí còn có thể đùa giỡn một lát.

Các nữ sinh túm tụm lại thành một nhóm nhỏ bàn tán về hai nhân vật chính của ngày hôm qua, Kì Phong và Tiêu Mạch.

Một bạn nữ nhỏ giọng nói: “Học sinh chuyển trường mới của lớp chúng ta cũng đẹp trai quá nhỉ.”

Một bạn nữ khác phụ họa: “Đúng vậy, cậu xem họ còn chơi với nhau nữa, quả nhiên bạn của trai đẹp cũng toàn trai đẹp thôi.”

Một nữ học bá tên Trần Băng lên tiếng: “Hôm qua các cậu có để ý không? Hôm qua Kì Phong hạ gục bạn học mới, còn cố ý dùng tay bảo vệ đầu cậu ấy nữa đấy.”

Viên Nghệ Nho gật đầu: “Cậu quan sát tỉ mỉ thật, không hổ là học bá.”

Trần Băng chìa tay ra: “Cảm ơn mỹ nữ đã khen, chúng ta cùng “đẩy đưa” qua lại, chuyên nghiệp trăm năm, uy tín thương hiệu nào.”

Các nữ sinh xung quanh lập tức cười phá lên, tuy phần lớn mọi người đều mới quen biết, nhưng mối quan hệ giữa các cô gái lại rất hòa thuận.

Viên Nghệ Nho quay đầu lại nhìn thấy cô bé bị đau bụng hôm qua, thấy cô bé tuy cũng tụ tập cười đùa nhưng lại không mấy khi lên tiếng.

Liền chủ động hỏi thăm: “Đan Đan, bụng em đỡ hơn chút nào chưa?”

Lưu Đan được gọi tên, thấy ánh mắt mọi người đều nhìn mình, đỏ mặt vẫy tay: “Em, em đỡ hơn nhiều rồi ạ, cảm ơn mọi người.”

Hai bím tóc nhỏ xoắn ốc khẽ đung đưa theo động tác của cô bé, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn cũng ửng hồng, trông ngoan ngoãn đáng yêu vô cùng.

Viên Nghệ Nho và Trần Băng nhìn nhau, thật đáng yêu quá đi.

Hai người một trái một phải đi đến bên cạnh Lưu Đan, như hai kẻ mê mẩn, đồng thanh nói: “Có thể ôm em một cái được không?”

Lưu Đan trợn tròn mắt ngẩn người một lát, hai tay ôm chân xoắn xuýt vào nhau: “À?”

Tuy thắc mắc nhưng cô bé vẫn khẽ gật đầu. Hai người kia cũng nhận ra Lưu Đan có tính cách hơi hướng nội, sợ làm cô bé sợ nên động tác của cả hai cũng thu lại rất nhiều.