Chương 40

Mắt Từ Diệc Thần lóe lên một tia sáng, hồi lâu sau, đẩy kính: “Yên tâm đi, hai người họ không đánh nhau đâu, nói không chừng còn xảy ra chuyện thú vị hơn ấy chứ.”

Bạch Dục thì đứng một bên không động tĩnh, mắt vẫn luôn dán chặt vào hai thiếu niên.

“Một.”

“Hai.”

“Ba.”



Các bạn nữ xung quanh không tự chủ giúp Kì Phong đếm. Tiêu Mạch nằm đó, cái miệng hơi… mặn mòi, hỏi: “Mệt không?”

Kì Phong không nói gì, Tiêu Mạch tiếp tục nói, hắn nghiêng đầu nhìn Kì Phong: “Anh đẹp trai không?”

Không ít bạn nữ nghe xong bất giác nhếch môi cười ngây ngô.

Nghe thấy lời tự luyến đến vậy, tay Kì Phong không vững suýt chút nữa ngã đè lên Tiêu Mạch, vội vàng cảnh cáo hắn: “Cậu im đi.”

Tiêu Mạch chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn tiếp tục giải thích: “Mặt nhỏ xíu mà, đừng xấu hổ chứ, bị nhiều người nhìn cũng có sao đâu, dù sao cả hai chúng ta đều đẹp mà, trở thành tâm điểm là chuyện bình thường thôi.”

Kì Phong cũng nhận thấy ánh mắt của mọi người ngày càng táo bạo, khó tránh khỏi có chút không tự nhiên.

Tiêu Mạch: “Cậu nên học hỏi tôi, “heo chết không sợ nước sôi” ấy mà.”

Kì Phong vừa làm đến cái thứ hai mươi lăm, cậu dừng lại, vẻ mặt khó tin nhìn Tiêu Mạch: “Cậu biết câu này nghĩa là gì không?”

Tiêu Mạch cười gian, không đợi Kì Phong phản ứng, hắn che sau gáy Kì Phong rồi thuận thế lăn một cái, đè cậu dưới thân: “Đương nhiên là… nghĩa đen rồi.”

Nói xong, hắn bắt đầu chống đẩy. Lần này, các bạn nữ hoàn toàn không kìm được, thốt lên những tiếng reo kinh ngạc: Là phản công đó, á á á~

Tiêu Mạch ban đầu chỉ là thấy Kì Phong thú vị nên mới lắm mồm trêu chọc cậu, nhưng thấy cậu đỏ mặt, hắn biết không thể quá đáng, vội vàng chuyển sự chú ý của mọi người sang mình.

Làm liền 25 cái chống đẩy, Tiêu Mạch một chút cũng không thở dốc, giống hệt Kì Phong vừa nãy.

Kì Phong thấy đã xong, bảo Tiêu Mạch nhường đường cho mình, Tiêu Mạch không chịu đứng dậy, nhìn Kì Phong với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Đừng giận nữa, tôi là cái người lắm mồm một chút thôi.”

Thấy Kì Phong không nói gì, Tiêu Mạch nói: “Cậu không muốn ở đây mãi với tôi chứ?”

Cái thế trận này rõ ràng là nếu cậu không đồng ý, Tiêu Mạch sẽ không đứng dậy. Kì Phong lần đầu tiên gặp người dai như đỉa đói thế này, thở dài một hơi, cười khẽ: “Đúng là bó tay.”

Tiêu Mạch dẫn đầu đứng dậy, đưa tay về phía cậu, Kì Phong nắm lấy tay Tiêu Mạch mượn lực đứng lên.

Hai người phủi phủi bụi trên người, đứng trước mặt Đổng Đông Đống xin lỗi: “Báo cáo, chúng em xin lỗi giáo quan, lần sau tuyệt đối không dám nữa ạ.”