Chương 4

Vương Hạo còn định nói gì thì bị bà chủ ngắt lời: "Thằng béo con à, bà dặn mày một câu nhé, uống nước có gas nhiều không tốt đâu. Như Sprite ấy, uống nhiều bị loãng xương đấy, còn “giòn” hơn cả cái gà rán bọn mày ăn nữa. Còn Coca Cola thì diệt tϊиɧ ŧяùиɠ, ảnh hưởng đến cái “thằng em” còn chưa phát triển tốt của mày đấy."

Bà chủ lại nói thêm: "Tiền “đen” này kiếm nhiều cũng không được, ảnh hưởng đến việc tích đức của bà."

Nói xong, bà chủ dường như còn liếc qua “chỗ đó” của Vương Hạo một cái, sợ đến mức Vương Hạo vội núp sau lưng Kỳ Phong.

Kỳ Phong mỉm cười đáp lời: "Cháu cảm ơn bà chủ ạ. Bọn cháu chỉ thỉnh thoảng uống nước có gas thôi, làm ơn cho cháu hai chai nước lọc đi ạ."

Bà chủ từ trong tủ đá lấy ra hai chai nước, còn lấy thêm hai cái bát nhỏ ra nói: "Thấy các cháu nghe lời, cho các cháu nếm thử món kem đá khoai môn dâu rừng bà làm nhé."

Vương Hạo nghe có đồ ăn, lập tức vui vẻ nhận lấy, dùng điện thoại quét mã thanh toán: "Cháu cảm ơn thím ạ, thím tốt quá! Bọn cháu đi cả đường nóng muốn “chết” luôn rồi."

Bà chủ cười rồi ngồi lại ghế, cầm điện thoại chơi lại một ván, vừa chơi vừa hỏi: "Có phải giống cái hotdog phô mai kéo sợi mua ở chợ đêm không?"

Ba người cùng cười.

Vương Hạo còn tự nhiên đi lấy hai cái ghế đẩu nhỏ, hai người, mỗi người cầm một bát nhỏ ngồi ở ven lối đi.

Nghỉ chân một lát, ăn đồ ngon, Vương Hạo hạnh phúc đến muốn “sủi bọt”.

"Thím ơi, tay nghề của thím đỉnh quá!" Vương Hạo ăn một miếng, nhắm mắt thưởng thức vẻ mặt sung sướиɠ: “Ngon quá!"

Lần phơi nắng này chịu đựng không uổng công, dù không ăn được cá nướng thì cũng đáng tiền rồi.

Bà chủ hừ một tiếng: "Coi như thằng nhóc mày biết thưởng thức đấy, nhưng chỉ có một bát này thôi nhé, không có thêm đâu."

Vương Hạo gật đầu, sau đó chăm chú ăn dâu rừng trong bát, vừa chua vừa ngọt: “đã" thật!

Không lâu sau, một thiếu niên vén tấm rèm bước vào, đặt năm tệ lên bàn và nói: "Dì Lâm ơi cháu đến rồi, vẫn quy tắc cũ ạ."

Bà chủ miệng thì lải nhải, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười: "Chỉ có thằng nhóc mày là phiền phức nhất đấy, nếu không phải vì mày đẹp trai, bà chẳng giúp mày việc này đâu."

Tiêu Mạch người vừa đẹp trai lại miệng ngọt như đường: "Dì Lâm đâu phải người nông cạn như thế, dì Lâm tốt bụng nhất rồi còn gì."

Bà chủ cười rồi chửi một câu: "Đồ mồm mép dẻo quẹo!"

Ngay sau đó bà liền đi vào nhà sau.