Chương 33

Kì Phong nghe xong nhướng mày, thảo nào một tháng tiền sinh hoạt phí có mười vạn tệ, bằng cả năm lương của một nhân viên công chức bình thường rồi.

Vương Hạo cũng biết điểm dừng, không hỏi thêm nữa, chuyển chủ đề và tiếp tục ăn.

Tiêu Mạch cũng khá thích cách tương tác hiện tại giữa họ, nhiệt tình nhưng không phiền phức.

So với đám bạn bè xấu xa trước đây của cậu ấy thì không biết tốt hơn bao nhiêu lần.

Trong bữa ăn, Vương Hạo còn than thở một câu là không có rượu, nếu không thì thịt nướng đi kèm bia mới đủ phê.

Sau bữa ăn, năm người nghỉ ngơi một lát, liền bắt đầu dọn dẹp vệ sinh, thông gió, quét nhà, lau nhà, lau bàn, trả ghế.

Mọi người làm việc đều khá nhanh, mười phút sau ký túc xá lại trở về vẻ gọn gàng ban đầu.

Từ Diệc Thần liếc nhìn đồng hồ, tám rưỡi tối, phòng tắm bây giờ khả năng cao sẽ không có ai.

Các nam sinh thì hoặc là sau khi tập xong và ăn cơm sẽ đi tắm ngay, hoặc là không tắm nữa, dù sao chiều nay cũng khá nhẹ nhàng.

Năm người cùng nhau cầm đồ dùng vệ sinh cá nhân đến phòng tắm, đó là hai phòng tắm công cộng lớn bằng hai phòng học có thể chứa năm mươi người, nhưng xung quanh mỗi khu tắm đều có một giá sắt tròn, phía trên còn có một hàng móc treo, nhìn qua là biết chưa lắp đặt xong, thiếu rèm.

Mấy người đều có thể chấp nhận được, Từ Diệc Thần vừa cúi đầu đã phát hiện Tiêu Mạch trong tay còn cầm túi xách màu đen.

Nhận thấy ánh mắt của Từ Diệc Thần, Tiêu Mạch chủ động giải thích: "Quà gặp mặt tặng các cậu."

Nói xong liền rút một tấm bạt nhựa đã gấp gọn, nhấc chiếc ghế gần đó, bước lên rồi giũ tấm bạt nhựa ra và treo lên.

Tấm bạt nhựa màu trắng, trông chất lượng rất tốt, có thể che kín cảnh bên trong, hoàn toàn không xuyên thấu.

Vừa hay phù hợp với yêu cầu của Kì Phong, cậu ấy không thích bị người khác nhìn.

Sau khi mấy người bàn bạc, Kì Phong đi tắm trước, rồi những người khác bắt đầu lắp bạt nhựa của mình.

Tiếng nước róc rách, không lâu sau mọi người đều đã lắp đặt xong.

Vừa quay đầu lại đã phát hiện ra một nguy cơ chết người.

Tấm bạt nhựa dần trở nên trong suốt, từ dưới lên trên, tấm bạt nhựa ngày càng trong suốt hơn.

Đôi chân ẩn hiện, rồi đến vòng eo rõ nét, cơ bụng săn chắc với đường nét mượt mà, và l*иg ngực với những bọt xà phòng trắng xóa chảy dài...

Ba người Từ Diệc Thần lần lượt quay đầu về phía Tiêu Mạch, phát hiện cậu ấy đang xem rất say sưa.