Kì Phong thấy vậy, đẩy một nửa số thịt heo xiên trước mặt mình sang bên tay Tiêu Mạch: "Cậu mà không giữ đồ ăn, lát nữa Vương Hạo còn có thể liếʍ sạch cả bột ớt rơi trên bàn cho cậu xem."
Tiêu Mạch không nhịn được bật cười "phì", chậm rãi hỏi: "Đến mức đó à?"
Vương Hạo lập tức thanh minh: "Tiêu Mạch cậu đừng nghe anh Kì nói linh tinh, đồ rơi trên bàn còn không đủ để tôi dính kẽ răng, làm sao tôi có thể tốn sức liếʍ sạch được."
Không giải thích thì còn đỡ, vừa giải thích Tiêu Mạch đã hoàn toàn không nhịn được nữa, gục mặt xuống bàn cười đến đau dạ dày, trọng điểm là liếʍ có sạch hay không sao.
Ngoại trừ Tiêu Mạch, mấy người khác đều quen rồi, chẳng chút ảnh hưởng đến việc ăn xiên que.
Vương Hạo dù miệng đang nhai xiên, cũng không chịu ngồi yên, cậu ta hỏi Tiêu Mạch: "Cậu chỉ ăn thịt heo xiên là do có tín ngưỡng dân tộc à?"
Tiêu Mạch phủ nhận: "Không phải, tôi thấy thịt cừu có mùi hôi, thịt bò thì lại quá dai, nên tôi chỉ ăn thịt heo thôi."
Nghe vậy, Vương Hạo không thể ngồi yên, vội vàng mời cậu ấy thử thịt bò và thịt cừu xiên: "Tiêu Mạch, cậu nói thế là không đúng rồi, cậu đã bao giờ ăn thịt nướng ở Nội Mông chưa?"
Tiêu Mạch lắc đầu, Vương Hạo tiếp tục nói: "Thế thì đúng rồi, không phải tôi khoác lác với cậu đâu, về khoản thịt nướng thì phía đông bắc Nội Mông đúng là số một, những vấn đề cậu vừa nói đều không tồn tại đâu, cậu mau nếm thử đi."
Lúc này Từ Diệc Thần bắt đầu giải thích khoa học cho cậu ấy: "Cửa hàng này dùng thịt cừu của Tân Ba Nhĩ Hổ Hữu Kỳ, gọi tắt là Tây Kỳ. Đồng cỏ ở đó là một trong Tứ Kỳ chăn nuôi của Đại thảo nguyên Hulunbuir, hơn nữa thịt cừu Tây Kỳ còn được bảo hộ chỉ dẫn địa lý sản phẩm."
Tiêu Mạch lập tức nhìn Kì Phong, dường như để xác nhận độ chính xác của câu nói này.
Kì Phong gật đầu: "Quán này là quán lâu đời rồi, kỹ thuật nướng rất ngon, thịt bò cũng không bị dai."
Mọi người đều nói vậy, Tiêu Mạch cũng không tiện từ chối, cậu ấy cầm xiên thịt cừu lên cắn một miếng, khoảnh khắc nhai liền thấy mê mẩn, sau đó cắn miếng thứ hai ngay lập tức.
Mẹ kiếp ngon thật, ngoài giòn trong mềm, lại không hề có mùi hôi.
Vương Hạo thấy vậy lập tức đưa thêm xiên thịt bò: "Thử cái này nữa đi."
Tiêu Mạch cũng không làm bộ, ba cái chớp mắt đã ăn xong xiên thịt cừu, rồi nhận lấy xiên thịt bò trong tay Vương Hạo mà chén liền.
Xiên thịt bò cũng rất thơm, cắn một miếng thậm chí còn chảy nước, tuy không rõ ràng nhưng Tiêu Mạch vẫn có thể nếm ra.
Sau khi hai xiên vào bụng, Tiêu Mạch mới nhận ra mọi người đều đang nhìn mình, cậu ấy ho khan một tiếng giải thích: "Đúng là ngon thật, tôi mới chuyển đến đây chưa được hai ngày nên chưa được ăn đồ nướng ở chỗ các cậu."
Vương Hạo lập tức hỏi: "Anh bạn, vậy trước đây cậu học ở đâu?"
"Thượng Hải."