Chương 27

Không ai trả lời, ngay khi anh ta định hỏi lại lần nữa, một nam sinh cao to, béo tròn lặng lẽ giơ tay: “Báo cáo, giáo quan.”

Đổng Đông Đống chú ý đến nam sinh đó, đi đến trước mặt cậu ta: “Có chuyện gì?”

Nam sinh ngại ngùng không dám nói thẳng, đỏ mặt ấp úng hồi lâu, cuối cùng phun ra một câu: “Báo cáo giáo quan, cháu, chỗ đáy quần cháu hơi bị thông gió ạ.”

Cái gì? Rõ ràng mới huấn luyện quân sự có một buổi chiều, Đổng Đông Đống cảm thấy tai mình đã không còn thính nữa rồi, đây là cái gì với cái gì thế này.

Nhưng vẻ mặt ngượng ngùng của nam sinh không giống giả vờ, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mũi giày, Đổng Đông Đống nhìn xuống chân cậu ta: “Đế giày bị bung keo rồi à?”

Nam sinh ngượng nghịu mở miệng: “Đáy quần cháu bị rách rồi ạ.”

Đổng Đông Đống nghe lời cậu ta nói, ánh mắt di chuyển lên trên, sau đó chú ý đến đôi chân kẹp chặt hình chữ X của cậu ta, cùng với đôi tay đang che chắn một cách ngượng ngùng.

Đổng Đông Đống vẫn luôn ở trong quân đội, các đồng đội trong quân đội luôn giữ dáng nghiêm ngặt nên chưa từng xảy ra chuyện rách đáy quần thế này, đây cũng là lần đầu tiên anh ta dẫn dắt huấn luyện quân sự, không có kinh nghiệm nên rõ ràng không nghĩ đến chuyện này.

Anh ta ngượng ngùng cho các nữ sinh giải tán, sau đó bảo các nam sinh quay lưng lại, vây thành một vòng tròn quanh nam sinh bị rách quần.

Trên thao trường không chỉ có một lớp của bọn họ đang huấn luyện quân sự, Đổng Đông Đống sợ nhiều người hơn sẽ chê cười nên mới áp dụng biện pháp này.

Đổng Đông Đống cầm điện thoại hỏi một lượt, cũng không có bộ quân phục size 180 cỡ lớn, hết cách, anh ta đành cởϊ áσ khoác ngoài của mình ra buộc vào eo cho nam sinh.

Vừa vặn có thể che đi.

Sau đó, nam sinh đó biết ơn sâu sắc, quấn chặt áo khoác của Đổng Đông Đống rồi vội vã chạy về phòng.

Trong phòng 218, năm người lần lượt ngồi trên hai chiếc giường tầng dưới.

Kì Phong, Vương Hạo, Từ Diệc Thần ngồi trên một giường, còn Bạch Dục và Tiêu Mạch ngồi trên một giường khác.

Kì Phong lên tiếng trước: “Nói về quy ước phòng nhá, đỡ sau này cãi nhau.”

Vương Hạo sợ Tiêu Mạch sẽ nghĩ mấy người đang xa lánh cậu ấy, liền cười bổ sung: “Đây chính là cái gọi là, tiểu nhân trước, quân tử sau ấy mà.”

Ai cũng không có ý kiến, Tiêu Mạch vắt chéo chân rất hợp tác làm ký hiệu OK: “Được thôi.”

Nhập gia tùy tục mà, cậu ấy hiểu.

“Giữ vệ sinh cá nhân, và vệ sinh phòng… Sau đó sắp xếp lịch trực nhật phòng.”

Từ Diệc Thần trước đó đã hỏi ý kiến của mấy người, kéo Tiêu Mạch vào nhóm nhỏ của họ, vừa hay đỡ phải tạo nhóm mới.