Chương 26

Vương Hạo: ...Này, cậu không thấy ngại sao?

Nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa là đến năm giờ, Đổng Đông Đống thổi một tiếng còi, âm thanh chói tai và vang dội lập tức hạn chế hành động của học sinh.

Tất cả mọi người tập thể đứng nghiêm, mắt nhìn thẳng về phía trước, lưng thẳng tắp.

“Tập thêm nửa tiếng nữa, chúng ta sẽ giải tán.”

Đổng Đông Đống liền hạ khẩu lệnh: “Đứng nghiêm, nghỉ.”

Các học sinh nhanh chóng đưa tay ra sau lưng, sau đó chân trái bước lên một bước nhỏ, tạo thành góc bốn mươi lăm độ với chân phải.

Động tác tuy nhanh nhưng lại không đều.

“Đứng nghiêm, ngồi xổm.”

Vừa đứng vững, mọi người lại nhanh chóng ngồi xổm xuống, do ngồi quá vội, một hai học sinh ngã phịch xuống một cái rõ mạnh.

Đổng Đông Đống thở phào một hơi: “Mọi người nhìn tôi, tôi sẽ giải thích lại cho các em.”

“Đầu tiên, sau khi nghe khẩu lệnh ngồi xổm, chân phải lùi lại một bước.” Đổng Đông Đống vừa nói vừa làm mẫu: “Trọng tâm dồn vào nửa trên bàn chân, sau khi ngồi xổm thì mông đặt lên gót chân phải.”

Sợ có học sinh không nhìn thấy, Đổng Đông Đống đặc biệt dịch chuyển vị trí: “Các em thấy đầu gối tôi không chạm đất không? Mọi người nhìn xem.”

“Hiểu chưa?”

Toàn thể học sinh: “Hiểu rồi ạ.”

“Tốt.” Đổng Đông Đống lại hạ khẩu lệnh: “Đứng nghiêm.”

Các học sinh nhanh chóng đứng thẳng, nghe thấy khẩu lệnh “ngồi xổm” thì lại lập tức ngồi xổm xuống.

“Đứng dậy.”

“Ngồi xổm.”

“Đứng dậy.”

“Ngồi xổm.”

Cứ thế tập đi tập lại hơn mười lần, động tác của các bạn học so với lần đầu tiên đã đều hơn không chỉ một chút.

Đổng Đông Đống định thừa thắng xông lên, hô to với mọi người: “Làm thêm ba lần nữa, làm tốt thì hôm nay sẽ giải tán, các em có tự tin không?”

Trả lời anh ta, là giọng nói vang dội của các bạn học: “Có ạ.”

Đổng Đông Đống lại ra lệnh: “Đứng~ nghiêm.”

“Ngồi xổm.”

“Đứng dậy.”

Vương Hạo thầm đếm trong lòng, còn một lần nữa là được giải phóng rồi.

Ngay khi khẩu lệnh ngồi xổm lần cuối cùng được hạ xuống, một tiếng “Xoẹt” đột nhiên vang lên ở hàng sau.

Vương Hạo khó hiểu, ngẩng đầu lên nhìn, một dáng người béo tròn với động tác tay đặc trưng của Ultraman Tiga bất ngờ nhảy xổ ra trước mắt cậu.

Bạn có tin vào ánh sáng không?

Một nam sinh béo tròn đứng phía trước, lúc này đang lấy tay che chỗ nhạy cảm, tiếc là chỗ quần bị hỏng quá lớn, che đằng trước thì hở đằng sau.

Vương Hạo cắn chặt răng hàm mới không bật cười thành tiếng, kết quả là ngoài cậu ra, không ít nam sinh hàng sau nghe thấy tiếng động liền nhìn sang, không biết là ai đã bật cười thành tiếng.

Chỉ cần có người mở đầu, thì không thể kìm nén được nữa, cả hàng sau bật cười ầm ĩ.

Đổng Đông Đống đứng ở hàng đầu không để ý phía sau xảy ra chuyện gì, nhưng lời khen ngợi vừa định nói ra cũng đành nuốt ngược vào, đúng là không thể khen được mà.

Anh ta đi đến hàng sau: “Trật tự, các em đang cười gì đấy?”