Chương 2

Trán Kỳ Phong giật thình thịch, tự nhủ: "Đừng tức, đừng tức, chỉ là một chiếc áo trắng thôi mà, giặt sạch cũng chỉ tốn một tí tiền thôi."

Vương Hạo lập tức buông tay, nhảy xa ba thước: "Chết tiệt, quên mất Kỳ ca có tính sạch sẽ quá mức rồi."

Vừa lúc màn hình điện thoại Kỳ Phong sáng lên, Vương Hạo vội vàng cười hềnh hệch: "Kỳ ca ơi, điện thoại có tin nhắn kìa, mau xem có phải tin nhắn của nhóm nhỏ mình không."

Kỳ Phong lườm Vương Hạo một cái rồi mở WeChat, nhấn vào nhóm [VIP - ICU].

Từ Diệc Thần: [Ngã ba hẹp thế nào, xe máy điện đi qua được không?]

Kỳ Phong: [Được, tầm một chiếc xe máy có thùng nghiêng qua được.]

Từ Diệc Thần: [OK, bật chia sẻ vị trí đi, tớ với Bạch Dục mượn xe qua ngay.]

Bạch Dục: [Đúng.]

Vương Hạo:[ Ừm, này, đừng quên xem mấy quán cá nướng chỗ khác nhé.]

Kèm theo đó là một icon kiểu nói nhỏ xì xào.]

Vương Hạo: [Hay là các cậu cứ đặt chỗ trước đi nhé, bọn tớ không vội đâu.]

Tin nhắn vừa gửi đi đã "thu hoạch" ngay một cái lườm của Kỳ Phong.

Ngày mai là khai giảng rồi, học kỳ hai lớp Mười một nhiệm vụ học tập nặng hơn, yêu cầu tất cả học sinh phải ở nội trú, chỉ những trường hợp đặc biệt có giấy chứng nhận hoặc bệnh án mới được ngoại trú.

Bình thường không ở nội trú, tối tan học bốn người họ lại tụ tập cùng nhau ăn uống, chơi một lát, thư giãn.

Nghĩ đến sau này trong thời gian đi học, từ tối Chủ nhật đến thứ Năm đều không thể tùy tiện chạy ra ngoài chơi bời, bốn người họ quyết định tìm một quán nào đó để “thả ga” một chút.

Vương Hạo nghe vậy liền chủ động nhận nhiệm vụ đi "khảo sát quán", nói là mấy hôm trước cậu ấy thấy một quán cá nướng trang trí rất đẹp.

Tuy quên mất tên quán, nhưng còn nhớ đại khái vị trí, rồi năn nỉ ỉ ôi kéo cả Kỳ Phong ra ngoài cùng.

Kết quả là hai người bất ngờ bị lạc, khu này đến một chiếc xe đạp chia sẻ cũng không quét được.

Chủ yếu là cái chỗ này không chỉ cũ nát mà còn rất hẻo lánh, trên cả Baidu Maps cũng không có khu vực này, cứ như thể họ đang ở nước ngoài vậy.

Kỳ Phong thậm chí còn nghi ngờ không biết lúc cải tạo khu cũ, chủ thầu có khi còn không phát hiện ra chỗ này không.

Hai người lại men theo con hẻm thứ ba, đi thêm hơn mười phút thì thấy có người đi bộ trên phố phía trước, và còn có cả một cửa hàng tiện lợi nữa, thật tuyệt vời.

Vương Hạo phấn khích nhìn cửa hàng tạp hóa Hữu Sơn, tuy nhỏ một chút, nhưng dù sao cũng là một tiệm tạp hóa mà.