“Cảm ơn ông chủ.” Vương Hạo thích thú húp một ngụm nước dùng, canh lạnh, vị chua ngọt, quá hợp khẩu vị: “Chú ơi, nhiều quán ăn thế này nhưng mì nhà chú là ngon nhất.”
Khóe mắt ông chủ hiện lên không ít nếp nhăn, tự hào và vui vẻ: “Hahaha, tự tay tôi làm sao mà không ngon được.” Nói rồi ông vội vàng quay lại bếp.
Thấy người ngày càng đông, ngay cả lối đi đối diện cửa hàng cũng xếp đầy người, Kì Phong nhìn một cái, bệnh công tử của cậu ta lại tái phát, cậu ta nhíu mày: “Sao mà đông người thế này.”
Chen chúc nhau như xôi đỗ.
Bạch Dục nuốt xong mì lạnh trong miệng, an ủi: “Thế này còn là ít đấy, đợi đến khi vào học chính thức thì ăn căng tin còn đông hơn.”
Một câu nói của Bạch Dục khiến lông mày Kì Phong nhíu chặt lại, lập tức mất hết hứng ăn uống.
Khóe môi Từ Diệc Thần khẽ nhếch: “Ăn nhanh đi, sớm muộn gì cũng phải thích nghi thôi.”
Bốn người tăng tốc chén mì, ăn xong còn có thể về ký túc xá ngủ một giấc, để khỏi buồn ngủ khi huấn luyện quân sự buổi chiều.
Đột nhiên, tiếng khóc của một đứa trẻ thu hút ánh mắt của mọi người, tiếng khóc của cậu bé càng lúc càng lớn, lối đi giữa đám đông tự động mở ra một khoảng trống, bốn người cũng nhìn thấy một cậu bé đang ngồi trên sàn nhà khóc oe oe, cùng với nam sinh đứng bên cạnh cậu bé.
Cậu bé khoảng năm, sáu tuổi, dưới chân có một vũng nước màu vàng, một miếng khăn ăn dính nước, rõ ràng là nước mì bị đổ.
Nam sinh đứng cạnh cậu bé, giọng nói không lớn không nhỏ quát: “Im miệng, đừng khóc nữa!”
Kì Phong vừa định đứng dậy, Vương Hạo đã lao ra, một tay kéo cậu bé dậy, rồi khom người lấy khăn giấy lau tay cho cậu bé.
Không sờ thì không biết, sờ vào một cái giật mình, Vương Hạo vội vàng nhìn tay cậu bé, quả nhiên trên bàn tay nhỏ bé có một mảng đỏ ửng, Vương Hạo khẽ mắng một câu: “Mẹ kiếp, đây vẫn còn là canh nóng đấy, đi đứng không nhìn đường à?”
Da thịt trẻ con mềm non, không biết lát nữa có bị phồng rộp không.
Vương Hạo hạ giọng, lau nước mắt cho cậu bé: “Còn chỗ nào bị bỏng không? Để anh xem nào.”
Cậu bé cũng khá may mắn, chỉ bị bỏng một đoạn nhỏ cánh tay và bàn tay trái, Vương Hạo vén ống tay áo của cậu bé lên quá khuỷu tay, nhẹ nhàng lau đi vết dầu mỡ cho cậu.
Đúng lúc này, một bàn tay thon dài trắng nõn đưa tới một gói khăn ướt nhỏ: “Dùng cái này đi.”
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn cô gái, mũ bóng chày màu đen, khẩu trang trắng, một bộ quần áo ngắn màu hồng phấn, tuy không nhìn rõ dung mạo cô gái, nhưng chỉ riêng đôi mắt hạnh lộ ra ngoài cũng khiến Vương Hạo cảm thấy cô ấy là một mỹ nữ.