Trong con hẻm nhỏ, cỏ dại mọc um tùm, gạch ngói cũ nát, nhà cửa phai màu nghiêm trọng, kèm theo tiếng ve sầu kêu inh ỏi làm người ta bứt rứt không yên. Trong con hẻm chật hẹp, hai thiếu niên đi trước sau.
Thiếu niên hơi béo đi phía trước hất mồ hôi trên đầu, quay lại an ủi: "Không sao đâu, chỗ này không nóng lắm đâu, mới có 41 độ thôi mà."
Nhìn Vương Hạo cố chấp, Kỳ Phong cười khẩy: "Không nóng? Cậu lau cái mồ hôi trước ngực đi rồi nói chuyện. Giờ cậu cởϊ áσ ra chắc vắt được nước luôn ấy. Mẹ nó, tôi đúng là úng não mới tin lời đường mật của cậu mà đến đây chịu tội."
"Cả người cậu chắc mỗi cái miệng là cứng nhất đấy nhỉ."
"Ôi dào, Kỳ ca hạ hỏa." Vương Hạo chìa tay ra quạt gió cho Kỳ Phong: "Cậu xem cái cơn tức này nó nóng ran hết cả mặt rồi kìa, sắp đỏ như đít khỉ rồi. Ai mà biết cái chỗ này xây dựng như mê cung thế chứ, lần cuối này, lần này chọn con đường này chắc chắn không sai đâu."
Mặt Kỳ Phong nóng đỏ bừng, cả người có vẻ mất tinh thần: "Khu này tổng cộng có ba ngã ba thôi đấy, cậu đi sai mất hai rồi, cái thứ ba mà còn sai nữa thì cậu chuẩn bị tinh thần “lên đường” đi nhé?"
"Nếu không phải biết cái IQ của cậu thế nào, tôi đã tưởng cậu tính bán tôi rồi, chuẩn bị cắt thận bán lấy tiền."
Vương Hạo giả vờ tức giận: "Kỳ Phong, tôi nói rõ cho cậu biết nhé, cậu có thể xúc phạm tình bạn của chúng ta, nhưng cậu không thể xúc phạm chỉ số IQ của tôi!"
"Với lại, đồ mù đường thì lúc này không có quyền phát biểu ý kiến."
Kỳ Phong: "... Nếu tôi không phải đồ mù đường, thì đã nửa ngày rồi không đi ra được à."
Vương Hạo: "Nửa tiếng nữa thôi, đi thêm nửa tiếng mà còn không tìm thấy thì tôi báo cảnh sát đấy." Hai người đã đi bộ hơn một tiếng đồng hồ mà không hề chống nắng gì cả, cứ đi tiếp thế này thật sự có thể bị sốc nhiệt đấy.
Kỳ Phong nhướng mày: "Báo cảnh sát cái gì? Hai nam sinh cấp ba vì thèm ăn mà đi lạc à? Tôi không có mặt mũi thế đâu, cậu đừng lôi tôi vào nhé."
"Tôi đã gửi tin nhắn vào nhóm rồi, chờ Từ Diệc Thần với Bạch Dục đến tìm hai đứa mình đi, tiện thể tìm thêm mấy quán cá nướng khác nữa." Vương Hạo nghe xong lập tức choàng tay ôm chặt lấy Kỳ Phong: "Kỳ ca, cậu quá nghĩa khí rồi đấy, không thì sao tôi theo cậu được chứ."
"Tránh xa tôi ra!" Kỳ Phong ghét bỏ đẩy Vương Hạo ra, vẻ mặt hơi suy sụp: "Mau bỏ cái tay bẩn của cậu ra khỏi áo tôi, cả người toàn mồ hôi, cậu trả thù tôi đấy à."