Giới thiệu: Bức tranh đời sống thanh xuân phương Bắc, hài hước nhiệt huyết. Vào kỳ nghỉ đông năm lớp 11, Kỳ Phong bị mẹ kéo đến bệnh viện để "đóng góp doanh thu" bằng ca phẫu thuật cắt bao qυყ đầυ, cứ …
Giới thiệu:
Bức tranh đời sống thanh xuân phương Bắc, hài hước nhiệt huyết.
Vào kỳ nghỉ đông năm lớp 11, Kỳ Phong bị mẹ kéo đến bệnh viện để "đóng góp doanh thu" bằng ca phẫu thuật cắt bao qυყ đầυ, cứ thế nằm liệt giường một tuần.
Vừa phẫu thuật xong buổi sáng, trưa cùng ngày không lâu sau khi vào phòng bệnh, Kỳ Phong đã đón chào người bạn cùng phòng của mình.
Tiêu Mạch, bước một bước rớt một thanh máu, gần như mất nửa cái mạng nằm vật ra giường bệnh chào Kỳ Phong: "Ồ, trùng hợp thật."
Trùng hợp cái nỗi gì, rõ ràng đã bảo đừng đến rồi, đau muốn chết mà cậu ta còn không tin. Kỳ Phong hừ lạnh: "Đau không? Đau cũng đáng đời."
Tiêu Mạch nhịn đau trợn trắng mắt: "Cậu không hiểu đâu, cái thứ hai giảm nửa giá."
Không đợi hai người phân thắng bại, người bạn cùng phòng thứ ba Từ Diệc Thần ngồi xe lăn đi đến giường bệnh bên cạnh.
Kỳ Phong sửng sốt: "Cậu..."
Từ Diệc Thần đáp: "Giảm giá đặc biệt."
Mười phút sau, Bạch Dục và Vương Hạo dìu đỡ lẫn nhau bước vào phòng bệnh. Kỳ Phong che mặt cười khẽ: "Được rồi, thế là đủ một phòng ký túc xá rồi đấy."
***
Bốn người Kỳ Phong vẫn luôn nghĩ Tiêu Mạch là một đại thiếu gia lạnh lùng, cho đến khi mấy người chuyển vào chung một phòng ký túc xá, họ mới vỡ lẽ.
Tiêu Mạch rõ ràng là một "khổng tước hoa" vừa mồm mép dẻo quẹo lại vừa bủn xỉn.
Quán đồ uống mở đợt khuyến mãi mới theo quý, tất cả đồ uống dành cho các cặp đôi được giảm nửa giá. Tiêu Mạch vỗ vỗ Kỳ Phong: "Đi nào, anh mời cậu uống nước."
Tiêu Mạch hỏi nhân viên: "Anh ơi, cứ là cặp đôi thì được giảm nửa giá phải không ạ?"
Nhân viên gật đầu, Tiêu Mạch lập tức kéo Kỳ Phong đang ngơ ngác lại, rồi nhanh chóng hôn chụt một cái lên mặt cậu ấy, quay đầu nói: "Hai ly cà phê đắt nhất."
Nhân viên: "..."
Kỳ Phong: "Má nó!"
Đi ra phố mua trang phục cho đêm hội chào đón tân sinh viên của trường, cả bọn đến cửa hàng chuyên đồ thể thao.
Chọn xong áo, chỉ còn thiếu quần.
Mấy người chọn một chiếc quần dài màu đen giá 199 tệ.
Tiêu Mạch phản đối, chỉ vào chiếc quần đùi đen nhanh khô trái mùa: "Cái này."
Những người còn lại: "Lý do?"
Tiêu Mạch: "Cái này rẻ hơn 99 tệ, với lại còn mát mẻ."
Những người còn lại: "..."
Kỳ Phong nhịn cái sự ngứa tay muốn đấm cho cậu ta một trận: "Giữa mùa đông lạnh thấu xương, cậu còn muốn mặc quần đùi à?"
Mùa đông mua hạt dẻ rang.
Tiêu Mạch hỏi ông chủ quán nhỏ: "Anh ơi, hạt dẻ rang này bán sao ạ?"
"25 tệ một cân." Ông chủ đáp.
Tiêu Mạch mặc cả: "22 tệ một cân được không ạ?"
"Được thôi." Ông chủ đồng ý.
Lúc trả tiền, Tiêu Mạch quét mã QR, nói: "Anh ơi, làm tròn 20 tệ đi, sau này em còn đến nữa, coi như anh kéo được khách quen đấy."
Ông chủ: "..."
Kể từ khi nhóm bốn người ban đầu biến thành "ngũ hổ tướng", khóa học sinh năm đó luôn lưu truyền một câu nói: "Đẹp trai không bằng Kỳ Phong, giàu có không bằng Tiêu Mạch, học giỏi không bằng Từ Diệc Thần, đánh nhau không bằng Bạch Dục, và cãi nhau thì chịu thua Vương Hạo."
Nói đơn giản, đó là chuyện con khổng tước hoa phương Nam lạc giữa quân đoàn dã thú phương Bắc.
"Giới tính chỉ là một ký hiệu, hướng lên hay hướng xuống thì cũng chẳng quan trọng, chỉ cần là chính cậu là được."
Kỳ Phong: Báo tuyết sạch sẽ.
Tiêu Mạch: Khổng tước hoa.
Từ Diệc Thần: Rắn bụng đen.
Bạch Dục: Chó ta mặt đơ.
Vương Hạo: Gấu lắm mồm.
Nhân vật chính: Tiêu Mạch, Kỳ Phong
Giới thiệu ngắn gọn: Học sinh chuyển trường đến từ phương Nam, là một phú nhị đại nhưng lại bủn xỉn như Nghiêm Giám Sinh.
Ý nghĩa: Trên đường trưởng thành không có lối tắt, chỉ có ngược dòng tiến bước.
( ◜‿◝ )♡