Sau khi hotboy trường Sở Mộ Dao bị chuyển đến ngồi ở góc lớp, bỗng nhiên ngoan ngoãn như thể biến thành học sinh gương mẫu, khiến cả đám học sinh ai nấy đều rớt cằm kinh ngạc. Nhưng chỉ có mỗi mình Sở …
Sau khi hotboy trường Sở Mộ Dao bị chuyển đến ngồi ở góc lớp, bỗng nhiên ngoan ngoãn như thể biến thành học sinh gương mẫu, khiến cả đám học sinh ai nấy đều rớt cằm kinh ngạc.
Nhưng chỉ có mỗi mình Sở Mộ Dao mới hiểu rõ lý do.
Tất cả chỉ vì bên cạnh cậu bây giờ có thêm một cô bạn nhỏ suốt ngày chăm chăm nhìn, đôi mắt tròn xoe vừa đáng thương vừa đầy vẻ trách móc, thế là mọi chuyện hư hỏng cậu đều không thể làm được nữa.
Sở Mộ Dao khẽ cong đầu lưỡi nghĩ thầm, cậu đúng là chẳng chịu nổi mà.
Cô bé được vẽ bằng những nét vẽ đơn giản sống trên tường kia, đầu thì tròn vo, chân lại ngắn ngủn, nhưng bù lại có một đôi mắt thật to, lúc nào cũng cười híp mắt nhìn cậu chăm chú.
Cô bé còn hay làm nũng, nhẹ giọng trách móc cậu chuyện này không được làm, chuyện kia cũng cấm, ngoan ngoãn đáng yêu đến độ khiến cậu chỉ muốn nhét cô vào túi, mang theo bên mình đi khắp nơi.
-
Có một hôm, cô bé bật khóc rất đau lòng, nước mắt bằng mực rơi xuống làm lem luốc cả bài tập của Sở Mộ Dao.
Cô bé mếu máo nói: “Hôm nay mình soi gương rồi, trông mình xấu quá đi mất!”
Sở Mộ Dao không nỡ làm cô bé buồn, dịu dàng an ủi: “Cậu là cô bé đẹp nhất mà tôi từng thấy đấy.”
Nhưng cô bé chẳng tin, còn hất cằm lên, ra vẻ hách dịch ra lệnh cho Sở Mộ Dao: “Cậu vẽ cho mình xinh đẹp lên một chút đi!”
Sở Mộ Dao khó xử, dùng bàn tay lâu nay chỉ quen đánh nhau, miễn cưỡng cầm lấy cây bút, chăm chú vẽ lại cho cô bé một gương mặt mỹ nhân.
Ai mà ngờ được, sáng hôm sau, màu vừa khô, cô bé đã lập tức chạy đi tán tỉnh đám nhóc được vẽ trên tường khác rồi.
Sở Mộ Dao: “... Quay lại đây cho ông ngay!”
-
Kỳ nghỉ đông năm lớp 11, trường học tiến hành tu sửa, tường lớp được sơn lại trắng tinh. Ngày quay lại trường, Sở Mộ Dao nhìn bức tường trắng phau kia mà ngẩn ngơ cả người.
Cậu như phát điên, tìm kiếm khắp trường, thậm chí còn muốn cạy luôn cả lớp sơn mới, nhưng vẫn chẳng tìm thấy cô bé cùng bàn từng sống trên tường.
Khi trở về lớp, cả người cậu còn đang đầy vẻ cáu kỉnh, nhưng vừa nhìn thấy nữ sinh mới chuyển đến đang đứng bên cạnh chỗ ngồi của mình. Đó là một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, trên người còn mặc đúng chiếc váy đỏ mà chính tay cậu từng vẽ, trong đôi mắt sáng lấp lánh kia chất chứa đầy sự mong chờ.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi tức giận đều tan biến, thay vào đó là vẻ dịu dàng đến ngỡ ngàng, khiến tất cả mọi người đều nhìn đến ngây người.
Nữ sinh nhỏ giọng hỏi: “Mình... ngồi cạnh cậu được không?”