Chương 2

Cậu nắm lấy tay nắm cửa, mở bung cửa xe. Gió lạnh lập tức thổi ào vào bên trong, lạnh đến mức khiến cậu phải lùi lại một bước.

Doãn Thu Trì không dám chậm trễ, cậu nhảy khỏi xe, chạy vòng ra phía sau, áp cả hai tay lên xe cố gắng đẩy...

Không nhúc nhích!

Doãn Thu Trì xoay người, đưa lưng về phía xe, dồn toàn bộ sức lực cơ thể để đẩy chiếc xe bán đồ ăn xuống khỏi đống rác.

Thế nhưng xe lại chẳng nhúc nhích, giống như có thứ gì đó kẹt chặt lại.

Nhận thấy có điều bất thường, Doãn Thu Trì lập tức chạy về phía trước xe kiểm tra.

Một bên bánh xe đã lọt xuống khe hẹp giữa hai khối kiến trúc phế thải, bị kẹt cứng ở giữa. Không chần chừ, cậu lập tức lục tìm trong đống rác. May mắn thay, cậu tìm được một tấm ván gỗ dài.

Cậu ngồi xổm xuống, nhét tấm ván vào giữa bánh xe và đống rác, sau đó đứng dậy, dùng hết sức dậm xuống để cố định vị trí.

Tấm ván cuối cùng cũng chèn được vào khoảng trống giữa bánh xe và vật cản. Doãn Thu Trì tính dùng lực bẩy từ tấm ván để nâng bánh xe lên.

Gió lạnh thấu xương quất vào tay và mặt, khiến ngón tay cậu gần như mất cảm giác, nhưng cậu vẫn cắn răng chịu đựng, tiếp tục cố gắng. Mồ hôi tuôn ra, gặp gió liền đông cứng, quần áo dính sát vào da, lạnh buốt như dao cắt. Hít thở bằng mũi cũng đau rát, hơi lạnh khiến mũi gần như đông cứng. Không còn cách nào, cậu há miệng thở, nhưng lại bị khí lạnh sộc vào cổ họng, sặc đến mức ho khan không ngừng.

"Cảnh báo: Rác thải sẽ được thu dọn sau một phút nữa! Đề nghị người dân gần khu vực lập tức rời đi!"

Tấm ván bị sức nặng của xe ép đến méo mó, nhưng cuối cùng vẫn đỡ được bánh xe lên một chút. Doãn Thu Trì lập tức chạy vòng ra phía sau xe, dồn hết sức đẩy.

Một cái bóng khổng lồ bất chợt bao trùm lấy cậu, lòng bàn tay cậu đổ mồ hôi lạnh, đông cứng vào lớp sắt của thân xe.

Chiếc xe cuối cùng cũng bắt đầu dịch chuyển về phía trước một chút.

“Rắc.”

Tấm ván gỗ vỡ vụn.

Chiếc xe lại lần nữa rụp xuống, bánh xe tiếp tục bị kẹt chặt.

Tim Doãn Thu Trì như chìm xuống đáy vực.

Cậu ngẩng đầu, thấy chiếc thùng rác khổng lồ phía trên đã bắt đầu nghiêng, chuẩn bị đổ ập xuống. Bóng đen từ trên cao hoàn toàn che khuất tầm nhìn. Trong khoảnh khắc đó, Doãn Thu Trì nghĩ có lẽ cậu nên từ bỏ chiếc xe này, chưa kịp nhìn thấy cái "bàn tay vàng" kia là gì, đã phải lột cả lớp da đông cứng dính trên xe rồi bỏ chạy.

Nhưng mà... cái thế giới rách nát này chỉ cần nhìn xuống chân núi, nơi có những kẻ nhặt rác rình mò như hổ đói cũng đủ biết...

Sống sót ở đây sẽ không dễ dàng.