Thế nhưng, đúng lúc cô đẩy đại một cánh cửa, một lực mạnh mẽ bất ngờ ập đến. Nặng nề, dứt khoát, không thể kháng cự.
Gò má cô bị ai đó vỗ nhẹ hai cái, không mạnh, nhưng cũng chẳng thể gọi là dịu dàng.
Bàn tay người đó to rộng, thô ráp, ấm áp. Nếu người kia thật sự muốn tát cô, chỉ cần dùng lực một chút là đủ khiến cô choáng váng ù tai.
Cô không xa lạ gì với cảm giác bị đánh nên cô hiểu rất rõ.
Nhưng anh không làm vậy.
Chu Tích Tuyết ngẩn người, nhìn người trước mặt.
Tim cô đập loạn.
Trước khi gặp Cận Dập, cô từng tưởng tượng ra rất nhiều hình ảnh đáng sợ, âm u, dị dạng, méo mó… Cô cho rằng anh chắc chắn không thể nào có vẻ ngoài dễ nhìn.
Nhưng không. Hoàn toàn không.
Bởi vì gương mặt đang hiện ra trước mắt cô, đã vượt qua cái gọi là đẹp.
Tóc đen ngắn, làn da trắng như sứ, hai yếu tố tưởng như tương phản nhưng lại tạo nên một tổng thể hoàn hảo. Tỉ lệ khuôn mặt ba phần hoàn mỹ, lông mày cao, mắt xanh sâu thẳm.
Có lẽ do mang trong mình dòng máu Châu Á, nên đường nét khuôn mặt anh không quá sắc, sống mũi cao vừa phải, môi không quá dày cũng chẳng mỏng, nếu dùng bút vẽ để mô phỏng lại cũng rất khó tái hiện được cấu trúc khuôn mặt ưu việt đến thế.
Trong thế giới vẻ ngoài luôn được ưu tiên, những người đàn ông đẹp trai luôn nhận được nhiều đặc quyền. Ngay cả là tội phạm gϊếŧ người độc ác, nhưng bị lộ ảnh khí chất kiêu ngạo vô lễ trong phòng xử án, thì vẫn có rất nhiều người mềm lòng trước vẻ ngoài hoàn hảo.
Chu Tích Tuyết mải ngắm khuôn mặt ấy đến mức quên cả mở miệng.
Trong mắt Cận Dập, phản ứng này của cô chẳng khác gì sợ đến cứng họng.
Anh đứng ngay trước mặt cô, dáng người cao ráo, hai chân dài thẳng tắp, eo thon, vai rộng.
Trên người anh là một chiếc áo sơ mi đen mỏng, cài cúc hờ hững, để lộ phần ngực rắn chắc. Thân hình cao lớn phủ bóng lên người cô, như một cánh cửa ngăn mọi ánh sáng.
Không đợi cô lên tiếng, Cận Dập đưa tay nâng cằm cô lên.
Anh khẽ cúi người, quan sát khuôn mặt cô như đang xem xét một món hàng, nghiêng trái nghiêng phải để nhìn từng biểu cảm nhỏ.
Đầu ngón tay anh chạm vào da cô, cảm giác mềm mịn, trơn láng khiến anh hơi nheo mắt lại.
Lạ lẫm mà cũng thú vị.
Ánh sáng ấm áp phủ lên người Chu Tích Tuyết, lấp lánh như một lớp lụa mỏng, khiến cô trông như được dát một lớp ánh sáng mộng mị.
Quầng sáng nhẹ nhàng lướt qua gương mặt cô, len vào từng sợi lông tơ. Khuôn mặt trẻ trung không hề trang điểm, đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng, lông mi đen dày nổi bật.
Chu Tích Tuyết có vẻ ngoài tươi tắn, sắc sảo, rất giống mẹ cô.
Gương mặt cô cũng hợp với thẩm mỹ đại chúng, từ nhỏ đến lớn đều được khen là xinh đẹp.
Nhưng so với gương mặt khung xương đỉnh cao như của Cận Dập, thì sắc đẹp của cô cũng chỉ là thứ yếu.
Sự im lặng giữa hai người bị phá vỡ bởi cơn run rẩy không kiểm soát của Chu Tích Tuyết.
Có lẽ do cô vẫn chưa hết hạ đường huyết, tim cô vẫn đập mạnh, mồ hôi vẫn túa ra liên tục.
Trong mắt Cận Dập, cô nhỏ bé đến đáng thương.
Thân hình gầy gò, khuôn mặt hốc hác vì thiếu dinh dưỡng, làn da trắng bệch, có khi chỉ cần một câu dọa nạt là cô đã sợ phát khóc.
Đúng lúc này, Chu Tích Tuyết nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ.