Thật ra, dù ngất đi vì hạ đường huyết, Chu Tích Tuyết vẫn cảm nhận rõ mọi chuyện xung quanh, chỉ là cơ thể không thể nào phản ứng.
Cô có cảm giác như bản thân bị nhốt trong một cái bình thủy tinh trong suốt nhìn không thấy sờ không được, lơ lửng giữa không trung, cơ thể uốn lượn như sóng.
Ngay bên má cô là tiếng thở nặng nề, như dã thú đang đánh hơi con mồi, tìm kiếm vị trí ngon miệng nhất để cắn xé.
Không khí lạnh ẩm bao quanh mũi cô, khiến cô liên tưởng đến mùa mưa ở Hong Kong, khắp nơi đều ẩm ướt, dính nhớp, ngột ngạt.
Lạ lùng thay, cô còn ngửi thấy mùi kẹo dưa hấu mát lạnh thoang thoảng.
Dù sao thì… có thể đó chỉ là ảo giác. Vì cô thật sự đang rất cần một viên kẹo.
Ngay sau đó, cô bị ai đó nhấc bổng lên, bụng cô tựa vào vai rộng của đối phương, mái tóc dài vẽ nên một đường cong theo từng bước anh đi.
Cô có thể nghe thấy tiếng giày gót cứng gõ đều trên nền đá cẩm thạch, vang vọng trong lâu đài cổ lạnh lẽo.
Khi tỉnh lại, Chu Tích Tuyết vẫn đang ở trong sảnh chính của lâu đài, không thấy bất kỳ ai bên cạnh.
Cứ như tất cả vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Khi đôi mắt đã quen với ánh sáng mờ, bản năng đầu tiên của cô là nhìn vào chiếc bàn trà, trên đó có một giỏ trái cây và ít đồ ăn. Không kịp nghĩ ngợi gì thêm, cô bò về phía đó trong tình trạng chật vật.
Cô ngấu nghiến ăn một quả chuối. Vẫn chưa đủ.
Lại ăn thêm một quả nữa. Rồi tiếp tục bốc nho, đưa từng quả từng quả vào miệng.
Cảm giác tim đập nhanh dần biến mất, đường huyết bắt đầu ổn định lại.
Cô không còn run nữa, nhịp thở cũng đều hơn. Vẫn đói, nhưng rõ ràng đã đỡ rất nhiều.
Lúc này Chu Tích Tuyết mới có tâm tình quan sát cấu trúc của lâu đài.
Dù không bật đèn nhưng lâu đài cũng không hoàn toàn tối om. Không gian yên ắng đến kỳ lạ, đại sảnh rộng lớn lạnh lẽo, tạo nên cảm giác tĩnh mịch đầy áp lực.
Cô đang ở chính giữa sảnh. Đèn chùm pha lê xa hoa đổ bóng lên tường như những chiếc chân nhện đang bò, khiến người ta bất giác rùng mình vì sợ có gì rơi xuống bất ngờ.
Tuy đại sảnh không bật đèn, nhưng ánh sáng đỏ từ hắt qua khung kính cũng đủ làm cho không gian bên trong thêm phần quỷ dị.
Do tuổi đời đã lớn, nhiều lâu đài cổ đều gắn liền với các truyền thuyết ma quái.
Hiểu đơn giản, cũng na ná như nhà ma kiểu Trung Quốc.
May thay, Chu Tích Tuyết vốn rất thích đi tham quan mấy loại nhà ma như thế nên quá quen với các chiêu trò dọa dẫm rồi.
Đa phần các nhà ma muốn kiếm tiền đều có thêm hiệu ứng ánh sáng và âm thanh để tăng hiệu ứng rùng rợn. Khi giữa chừng có NPC bất ngờ nhảy ra hù dọa, sẽ khiến người chơi hét toáng, adrenaline bùng nổ, tăng trải nghiệm kịch tính.
Vậy thì… trong lâu đài này rốt cuộc có loại quái vật gì?
Vị hôn phu Cận Dập là người như thế nào?
Rất nhiều câu hỏi như những kho báu bí ẩn chờ được khai quật, khiến cô cảm thấy phấn khích.
Chu Tích Tuyết rất bình tĩnh. Những ai yêu thích không khí rùng rợn và phá án đều có một điểm chung là: say mê tìm manh mối và giải đố.
Cô từng một mình đi trải nghiệm đủ kiểu nhà ma: biệt thự cổ kiểu Trung, bệnh viện bỏ hoang, phiên bản trò chơi của Lưỡi cưa, khách sạn ma ám…
Phần lớn các nhà đều có giả thiết như nhau: Từng có án mạng hoặc tai nạn.
Nếu bầu không khí rùng rợn đã được dựng lên, tất nhiên sẽ có các NPC hồn ma hoặc quái vật xuất hiện để thúc đẩy mạch truyện.