Chương 5

Anh vẫn im lặng.

Chờ một lúc, Chu Tích Tuyết chủ động cất tiếng, dùng tiếng Trung hỏi: “Xin hỏi, anh là Cận Dập sao?”

Giọng nói mềm mại, ấm áp như mầm non vừa nhú vào đầu xuân, trong trẻo thuần tuý.

Tiếng Anh của cô không tệ, vì từ nhỏ đã học song ngữ nên phát âm rất chuẩn. Sở dĩ cô dùng tiếng Trung trước là để thử xem đối phương có hiểu hay không.

Không nhận được câu trả lời, Chu Tích Tuyết đổi sang tiếng Anh: “Xin hỏi, anh là Sawyer đúng không?”

Vẫn im lặng.

Nói chính xác thì tên tiếng Anh đầy đủ của Cận Dập là Sawyer Ashford Valois, khá dài và khó đọc.

Má cô vẫn dính vào tường lạnh. Đúng lúc ấy, cô cảm nhận được lực tay đặt sau gáy mình bắt đầu siết chặt hơn.

Cô cảm nhận thấy bàn tay của anh lạnh buốt, như thể đang chạm vào một cái xác không hồn.

Anh định bóp chết cô sao?

Nhưng tại sao lại muốn gϊếŧ cô?

Trước đây họ chưa từng quen biết, cũng chẳng thù oán gì.

“Sawyer!” Chu Tích Tuyết chắc chắn gọi tên tiếng Anh của anh: “Anh có thể nới tay một chút không? Em có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng giờ em sắp không thở nổi rồi.”

Không ngờ, người phía sau cô thật sự buông lỏng tay.

Cùng lúc đó, cô cảm nhận được cơ thể anh đang dần áp sát.

Hơi thở lành lạnh lướt qua gáy cô, đều đặn tựa như dã thú đang kề sát con mồi, tìm kiếm điểm yếu của nó, động mạch cổ đầy hấp dẫn.

Cuối cùng, người phía sau lên tiếng:

“Cô muốn nói gì?”

Giọng nói anh trầm thấp, u ám. Ngữ điệu tiếng Anh có phần ngả ngớn, vừa như cợt nhả vừa mang ý khinh thường, khiến người nghe không rét mà run.

Không gian xung quanh tối mờ. Chu Tích Tuyết tiếp tục tự giới thiệu:

“Tôi tên là Chu Tích Tuyết, đến từ Hong Kong Trung Quốc, là vị hôn thê của anh.”

“Vị hôn thê của tôi?” Giọng nói vang vọng trong khắp không gian trống trải, từ tính của nó len lỏi vào tai Chu Tích Tuyết như một luồng tà khí, âm trầm như ma quỷ.

Dù vậy, không thể phủ nhận là giọng anh rất cuốn hút.

Nhưng trong phần lớn trường hợp, giọng nói hay không đồng nghĩa với ngoại hình đẹp.

Tim cô bắt đầu loạn nhịp, một cơn ớn lạnh chạy dọc từ đỉnh đầu, toàn thân túa mồ hôi lạnh.

Tầm nhìn cô dần trở nên mờ ảo, cơ thể bắt đầu run rẩy.

Xong rồi.

Cô bị tụt đường huyết.

“Xin lỗi, em có thể…” Ăn chút gì đó trước không?

Chưa kịp nói hết câu, hai mắt cô đã tối sầm lại, cơ thể mềm nhũn như nước, ngã gục xuống.

Chu Tích Tuyết đã ngất vì hạ đường huyết.

Trong khoảnh khắc ngất đi, bản năng khiến cô cố với lấy thứ gì đó để bám vào, vì thế cô níu lấy vạt áo của người phía sau, chất liệu mềm mại như lụa.

Người kia lập tức đưa tay đỡ lấy eo cô.

Mềm, mảnh khảnh.

Cứ như chỉ cần hơi dùng lực là có thể bẻ gãy cô làm đôi.

Cận Dập khẽ cau mày, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên vẻ thích thú như vừa phát hiện ra một món đồ chơi mới. Anh nghiêng đầu, chăm chú quan sát gương mặt tái nhợt trước mặt.

Ánh đèn từ chiếc đèn chùm rọi qua làn da gần như trong suốt của cô, khiến anh nhìn rõ những mao mạch xanh nhạt dưới mắt, nốt ruồi nâu nhỏ trên sống mũi, và đôi môi đang khép chặt.

“Mới vậy đã ngất xỉu? Simons đưa đến kiểu người gì mà nhát gan thế?”

Dù giọng điệu đầy trêu chọc, nhưng vẫn không giấu được nét khàn đυ.c lạnh lẽo.

Dù trong cơn hôn mê, Chu Tích Tuyết vẫn nghe được rõ ràng những lời anh nói. Cô rất muốn phản bác lại rằng “Nhát gan cái con khỉ nhà anh”, nhưng mí mắt nặng trĩu, không thể mở nổi.