Chương 4

Thế nhưng nói cô gan lớn cũng không hẳn đúng, bởi mỗi khi tụ tập đông người, cô lại là người nói ít nhất, đặc biệt là khi gặp người lạ, cô luôn chọn cách lùi bước, trốn tránh.

Ngay lúc ấy, cánh cổng kim loại trước mắt bỗng nhiên tự động mở ra.

Có lẽ do bản lề thiếu dầu, nên khi chuyển động, cửa phát ra những tiếng “két két” kỳ quái vang vọng trong không gian vắng vẻ nơi ngoại ô, nghe lạnh hết sống lưng.

Chu Tích Tuyết còn chưa kịp hỏi thêm điều gì thì đã bị ai đó thô bạo đẩy mạnh vào bên trong cánh cổng lớn vừa mở.

Lần này cô thật sự ngã rất đau, cả người đổ nhào xuống nền đá cẩm thạch lạnh buốt, như thể xương cốt rã rời.

Cùng lúc đó, cánh cổng kim loại giống như miệng vực sâu của một con quái vật khổng lồ đột ngột đóng sầm lại, nhanh chóng nuốt chửng cô.

___

Đau quá.

Chu Tích Tuyết gắng gượng bò dậy khỏi mặt đất.

Cánh cổng phía sau đã đóng chặt. Cô đành ngồi xuống tạm nghỉ, nhẹ nhàng xoa đầu gối bị đập mạnh.

Nền đá quá cứng, khiến hai đầu gối cô rớm máu. Nhưng so với những gì cô từng chịu đựng trước kia, vết thương này chẳng đáng là gì.

Mệt quá, đói quá.

Chu Tích Tuyết đã trải qua gần hai mươi tiếng di chuyển liên tục, thể lực đã cạn kiệt từ lâu. Vóc dáng cô vốn đã gầy, thậm chí còn mang bệnh thiếu máu và hạ đường huyết.

Cơ thể bị bỏ đói quá lâu thì run rẩy là chuyện bình thường, sợ nhất là cô sẽ ngất xỉu vì hạ đường huyết.

Cô từng bị như vậy không ít lần.

Đợi một lúc vẫn không thấy “quái vật” mà đám vệ sĩ nhắc xuất hiện, Chu Tích Tuyết bắt đầu ngẩng đầu quan sát bên trong trang viên.

Cô hơi cận và bị loạn thị nhẹ, nhưng vẫn đủ để nhìn rõ.

Chu Tích Tuyết còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh thì một bóng đen đã bất ngờ áp sát, đè cô úp mặt vào bức tường lạnh lẽo, nhanh như chớp.

Làn da bên má trái của cô gần như bị mặt tường đá bazan thô ráp rạch toạc. Nhưng người phía sau vẫn không buông tha. Một bàn tay to lớn ấn chặt vào sau gáy cô, còn eo thì bị giữ chặt không nhúc nhích được.

Cô bị ép sát vào tường, gần như dính chặt, không cách nào phản kháng.

Nhưng cô cũng không định phản kháng.

Không thể quay đầu, Chu Tích Tuyết chỉ có thể cảm nhận rõ ràng tiếng thở nặng nề phía sau.

Là một người đàn ông.

Anh cao lớn, thân hình rắn rỏi, che lấp toàn bộ ánh sáng sau lưng cô, khiến bóng tối bao trùm cả người cô.

Trong vài giây im lặng căng thẳng, Chu Tích Tuyết đang chờ đợi anh chất vấn.

Cô quay lưng về phía anh, không biết đối phương đang nghĩ gì, gương mặt ra sao.