Chương 33

Chỉ tiếc là, người như Cận Dập luôn hành tung khó lường, hai ngày nay không thấy đến phòng ăn, cũng chẳng ai biết anh đi đâu.

Thời nay, chỉ với một chiếc điện thoại là có thể kết nối cả thế giới, không cần ra khỏi nhà cũng có thể liên lạc với bạn bè cách nửa vòng Trái đất.

Không có cái gì vẫn sống được, chứ thiếu điện thoại thì không.

Hiện giờ, hệ điều hành điện thoại nào cũng na ná nhau, điểm khác biệt chủ yếu là ứng dụng trong nước và nước ngoài không hoàn toàn giống nhau.

Một ngày dài trôi qua, Chu Tích Tuyết mải mê mày mò chiếc điện thoại mới, vừa tải app vừa đăng nhập tài khoản.

Bận rộn như thế, thời gian trôi đi lúc nào không hay.

Cách duy nhất cô liên lạc với Phạn Ngọc - biên tập tranh là qua WeChat, nên cô tốn chút thời gian tải app này về rồi đăng nhập.

Chỉ trong chốc lát, danh sách tin nhắn nhảy lên đầy các tin chưa đọc.

Cô liếc qua một lượt, chọn những tin quan trọng để trả lời trước.

Hiện tại, cô đang có vài dự án vẽ tranh, nhưng cũng chưa gấp lắm.

Tác phẩm cần nộp gần nhất là tranh minh họa cho một cuốn tiểu thuyết. Phần ý tưởng và phác thảo đã hoàn thiện, chỉ còn công đoạn tô màu và chỉnh sửa. Tuy nhiên, vì chưa hài lòng với bản vẽ nên cô vẫn chưa bắt tay vào hoàn thiện.

Quả nhiên, trong mục tin nhắn có mấy dòng từ Phạn Ngọc:

Phạn Ngọc: [Bảo bối, bản thảo này phải nộp sớm hơn dự định, làm phiền cậu đẩy nhanh tiến độ rồi.]

Phạn Ngọc: [Xin lỗi nha, xin lỗi nhiều lắm.]

Phạn Ngọc: [Lịch trình thay đổi đột ngột, tình hình chung bây giờ khó khăn, tụi tớ muốn tranh thủ thời điểm nóng, mong cậu thông cảm.]

Sau 24 tiếng không được hồi âm, Phạn Ngọc lại nhắn tiếp:

Phạn Ngọc: [Bảo bối, trả lời tớ đi.]

Phạn Ngọc: [Đừng giận nha.]

Phạn Ngọc: [Bảo bối ơi……]

Phạn Ngọc là một biên tập viên dễ thương, mới ra trường được hai năm. Cô ấy quen biết Chu Tích Tuyết đã hai năm, từng giới thiệu cho cô không ít cơ hội hợp tác.

Chu Tích Tuyết vội trả lời tin nhắn, bảo cô ấy đừng lo lắng.

Nói đến chuyện nộp bản vẽ, ban đầu cô còn định xin dời lịch, cuối cùng lại đồng ý cố gắng hoàn thành đúng hạn.

Biên tập như Phạn Ngọc thuộc dạng dễ tính, trước đây khi Chu Tích Tuyết vì trì hoãn mà xin lùi hạn nộp, cô ấy đều thoải mái đồng ý.

Chu Tích Tuyết không có lý do gì để tiếp tục viện cớ. Cô vốn không thích phiền phức, cũng không muốn làm phiền người khác, càng không muốn biến chuyện đơn giản thành rắc rối.

Sau khi nhận được phản hồi, Phạn Ngọc mới yên tâm phần nào, không quên nhắn lời cảm ơn nhiều lần.

Lướt tiếp danh sách tin nhắn, có mấy dòng từ em họ Lâm Mân gửi đến.

Lâm Mân là con gái của dì ruột Chu Tích Tuyết, nhỏ hơn cô ba tuổi, hiện đang học năm hai đại học.

Lâm Mân: [Chị ơi, nghe người nhà họ Chu nói chị ra nước ngoài rồi hả?]

Lâm Mân: [Chuyện gì đang xảy ra vậy?]

Lâm Mân: [Sao đang yên đang lành chị lại đột nhiên ra nước ngoài? Có phải là đám khốn nạn nhà họ Chu ép chị đi không?]

Lâm Mân: [Chị, trả lời em đi, đừng làm bọn em lo lắng.]

Thấy Chu Tích Tuyết im lặng quá 24 giờ không hồi âm, cuối cùng Lâm Mân gửi thêm một tin nữa:

[Chị, em với mẹ đã đi báo cảnh sát rồi.]