Chương 32

Cô không có người thân ở đây, cũng không có bạn bè, và cô cũng không định kể khổ với bất kỳ ai.

Nghĩ theo hướng tích cực, thế giới này chẳng khác gì một công viên giải trí khổng lồ. Chỉ cần giữ được tâm lý ổn định, thì tất cả những gì đang xảy ra chỉ là một trò chơi mạo hiểm thú vị. Còn nếu lúc này cô sợ hãi, thì mọi thứ sẽ trở thành địa ngục trần gian.

Thế nên, cô quyết định tiếp tục “bỏ mặc đời”.

Sau bữa trưa, cảm thấy choáng vì thiếu dinh dưỡng, cô liền ngủ một giấc. Tỉnh dậy rồi thì ra ngoài dạo một vòng, ngắm cảnh, đi bộ, cứ như đang trong kỳ nghỉ dưỡng.

Khuôn viên lâu đài rộng lắm, nếu muốn khám phá kỹ, chắc cả ngày cũng chưa đủ.

Ngoài phong cảnh đẹp mê ly có thể nhìn thấy bằng mắt thường, trong trang viên còn có khu vực trồng trọt và nuôi thú.

Từ xa, Chu Tích Tuyết đã trông thấy chuồng ngựa, biết ngay là ở đây có ngựa. Hồi nhỏ, mẹ cô từng ép cô học cưỡi ngựa vài năm, nhưng chỉ học qua loa, giờ thì gần như đã quên sạch.

Khi màn đêm buông xuống, lâu đài bắt đầu mang vẻ âm u đáng sợ. Có lẽ vì ở nơi hoang vắng, người thì ít, lại thêm chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm khiến gió lùa qua các hành lang tạo nên cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

May mà Chu Tích Tuyết vốn gan dạ, mấy thứ như ma quỷ gì đó cô chẳng hề sợ.

Còn về cái “quái vật” mà người ta nhắc đến, cô thì đến cả cái lông cũng chưa thấy.

Chỉ có một điều khiến cô thấy không thoải mái, chính là không có quần áo để thay.

Cô chỉ mặc một chiếc áo thun đơn giản phối với quần jeans. Không hành lý, không tiền, không điện thoại.

Trong phòng có phòng tắm, nhưng không có sữa tắm hay dầu gội. Chu Tích Tuyết đành dùng nước lạnh rửa qua người, rồi lại mặc lại bộ đồ cũ.

Quần áo tuy không dơ, cũng chẳng có mùi lạ, nhưng chuyện này không thể kéo dài mãi. Cô phải nghĩ cách kiếm được điện thoại, như vậy mới có thể rút tiền, rồi mua vài món đồ cần thiết.

Có điều, điều mà Chu Tích Tuyết không ngờ tới là, sáng hôm sau, khi cô vừa đến phòng ăn, Renee bất ngờ đưa cho cô một chiếc điện thoại mới tinh.

“Trong máy đã lắp sẵn SIM rồi,” Renee nói.

Chu Tích Tuyết gần như không tin vào mắt mình.

Chiếc điện thoại này thuộc loại đắt nhất, cấu hình cũng cao cấp nhất trên thị trường hiện tại.

Cầm máy trên tay nặng trĩu, chắc chắn và sang trọng, vượt xa chiếc điện thoại cũ của cô.

Chu Tích Tuyết không nói hai lời, hớn hở nhào đến ôm chầm lấy Renee.

Renee bị bất ngờ bởi phản ứng đó, vội giải thích: “Là chủ nhân dặn tôi đưa cho cô.”

“Ừ, cháu biết!” Chu Tích Tuyết không cần nói cũng đoán được là ý của Cận Dập. Vì thế, trong lòng cô càng chắc chắn là anh không hề khó gần như vẻ bề ngoài.

“Anh ấy có nhắn gì với cháu không?” Chu Tích Tuyết hỏi.

Renee lắc đầu, chủ nhân chỉ bảo bà ấy chuyển điện thoại, không nói thêm gì khác.

Chu Tích Tuyết không chỉ cảm ơn Renee, mà còn muốn tìm cơ hội để cảm ơn Cận Dập.