Chương 31

Cô thực sự không sợ anh là “tà linh bị quỷ ám” sao?

Bởi vì những ai từng tiếp xúc với anh, cả đời đều gặp phải tai họa.

“Đi mà ~”

Cuối cùng, Chu Tích Tuyết cũng được như ý, hai người cùng nhau đến phòng ăn.

Đối diện với bàn ăn toàn món đã nguội ngắt, Chu Tích Tuyết cũng chẳng để tâm. Có thể no bụng là được rồi, dù gì vào dạ dày cũng tiêu hóa như nhau.

Còn Cận Dập thì có vẻ không nghĩ vậy. Anh đi đến một chiếc công tắc âm tường gần đó, bấm nhẹ một nút. Không lâu sau, Renee quay lại phòng ăn.

Vừa nhìn thấy một bàn đầy đồ ăn chưa đυ.ng đến, Renee lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Bà ấy là người biết nhìn sắc mặt, chưa đợi chủ nhân lên tiếng đã nhanh chóng đi hâm nóng lại đồ ăn.

Chu Tích Tuyết ngồi yên bên bàn, hai tay chống cằm, trông chẳng khác gì một đứa trẻ mẫu giáo đang đợi đến giờ ăn, ánh mắt đầy mong chờ.

Thật ra cô thừa hiểu, nếu không có sự đồng ý ngầm của Cận Dập, Renee cũng chẳng tự dưng nấu nhiều món Trung như thế cho cô.

Ở cái đất nước mà người ta chỉ ăn gà rán, hamburger, khoai tây chiên là chính, để khiến một người giúp việc bỏ công sức nấu ăn tử tế thế này cũng chẳng dễ dàng gì.

Nghĩ vậy, ánh mắt Chu Tích Tuyết lại hướng về khuôn mặt với khung xương đỉnh cao của Cận Dập.

Anh đang ngồi đối diện, vẫn là chiếc sơ mi đen mềm mại, chất liệu cao cấp ánh lên dưới ánh đèn. Một tay anh đặt trên bàn, hờ hững lướt điện thoại.

Đôi tay ấy, thon dài, trắng trẻo, các đốt ngón tay rõ nét, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, tất cả như tay người mẫu, đẹp đến mức không thể rời mắt.

Nhìn thấy điện thoại, mắt Chu Tích Tuyết sáng lên.

“Sawyer!”

Cận Dập ngẩng đầu.

Anh dường như chưa từng nghe ai gọi tên mình bằng giọng điệu vui vẻ, trong trẻo như thế.

Cứ như… anh là một người đáng để người khác mong chờ.

Cô lại định giở trò gì đây?

Chu Tích Tuyết nhìn vào đôi mắt xanh dương đẹp đến thắt tim ấy: “Tôi có thể mượn điện thoại anh một lát không? Tôi đến đây chẳng mang theo hành lý gì, ngay cả điện thoại cũng không có. Tôi muốn liên lạc với bạn mình một chút…”

Chưa kịp nói hết, Cận Dập đã lạnh lùng cắt ngang: “Không được.”

Chu Tích Tuyết chẳng để tâm đến vẻ lạnh nhạt của anh, hai tay chắp lại, làm động tác van xin: “Làm ơn mà, chỉ năm phút thôi, thậm chí ba phút cũng được!”

Cận Dập không thèm đáp, đứng dậy định rời khỏi phòng ăn.

Chu Tích Tuyết lại vội gọi anh, anh chỉ lạnh lùng đáp: “Nếu cô không muốn ăn, có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

“Ờ…”

Chu Tích Tuyết thầm nghĩ, chắc là không mượn được điện thoại rồi. Nhưng cơm thì không thể không ăn.

Cuối cùng, sau bao nhiêu công sức, vẫn là một mình cô ngồi ăn. Biết vậy ban đầu đừng mất công nài nỉ nữa cho rồi.



Cứ như thế, hôn lễ đã hoàn thành. Tự dưng có thêm một tờ giấy chứng nhận kết hôn, nhưng với Chu Tích Tuyết, dường như cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn.