Vừa kỳ quái vừa thần bí.
Diện tích của lâu đài không hề nhỏ, ước chừng bằng ba sân bóng đá đặt liền nhau. Cộng với vườn cây ăn quả, hồ nước và các cảnh quan bên cạnh, có thể đoán rằng nơi này đã được cải tạo từ một tòa lâu đài cổ thành trang viên hiện đại.
Điều đáng ngạc nhiên là mọi thứ đã được bảo tồn nguyên vẹn đến thế.
Tuy nhiên, lúc này mấy vệ sĩ đi cùng Chu Tích Tuyết lại lộ rõ vẻ khó xử:
“Chết tiệt, giờ phải làm sao đây?”
“Thì đưa cô ta vào trong chứ sao.”
“Nhưng cửa đang đóng.”
“Cho dù cửa mở thì cũng làm gì có ai dám bước vào? Trong đó có quái vật đáng sợ chẳng kém gì cái gã đó.”
“Oh, fuck!”
Chu Tích Tuyết bỗng cảm thấy hứng thú, tính tò mò trong cô cũng bắt đầu trỗi dậy.
Trời mới biết, đối với một người yêu thích các chương trình sinh tồn hoang dã, phim kinh dị, phim dị hợm và phim phóng sự tội phạm như cô, thì tình huống này hấp dẫn đến mức nào!
“Gã đó rốt cuộc đã làm chuyện kinh khủng gì? Còn quái vật trong kia là sao?” Chu Tích Tuyết cuối cùng không nhịn được, mở miệng hỏi một vệ sĩ bên cạnh.
Một gã vệ sĩ da đen đeo thánh giá lặng lẽ liếc cô một cái, đánh giá cô từ trên xuống dưới như thể thấy cô chẳng sống nổi bao lâu nữa, rồi chẳng ngần ngại nói ra đôi chút:
“Hừ, gã đó là một kẻ điên đúng nghĩa! Là ma quỷ, là kẻ bị Chúa nguyền rủa. Ai đến gần hắn cũng gặp xui xẻo!”
Tên vệ sĩ càng nói càng kích động.
Chu Tích Tuyết thật sự không biết gì về vị hôn phu kia của mình, đến mặt mũi anh ta ra sao cũng chưa từng thấy. Điều duy nhất cô biết được là mẹ anh ta là người Trung Quốc, nên anh ta có một cái tên tiếng Trung: Cận Dập.
“Còn quái vật là thế nào?” Chu Tích Tuyết hỏi tiếp.
Vệ sĩ da đen lạnh lùng đáp: “Cô giả vờ không biết hay thật sự không biết?”
Chu Tích Tuyết thành thật lắc đầu.
Một tên vệ sĩ khác ngắt lời: “Đủ rồi, nói với cô ta lắm lời làm gì? Có khi cô ta không qua nổi đêm nay đâu!”
“Ý anh là gì?”
Lời còn chưa dứt, một trận gió mạnh bất ngờ ập tới, cuốn theo bụi cát tạt rát cả da thịt mọi người, đồng thời thổi rì rào từng đợt qua những tán cây.
Không khí lạnh lẽo, âm u, giống như có một con mãnh thú ẩn trong rừng sâu đang há miệng thở phì phò, khiến người ta nổi da gà.
Mấy vệ sĩ lập tức rút súng, vào tư thế sẵn sàng chiến đấu, gương mặt ai nấy đều căng thẳng tột độ.
Nhưng Chu Tích Tuyết thì khác, cô vẫn đang tò mò quan sát xung quanh.
Ai quen biết Chu Tích Tuyết đều nói lá gan cô rất lớn. Mỗi lần đi chơi nhà ma hay trò chơi trong phòng tối, cô luôn là người bị đẩy đi đầu.