Chương 2

Đúng là số phận trêu người.

Chu Tích Tuyết chưa từng ngờ rằng, vòng đi vòng lại, cuối cùng cô lại đặt chân đến vùng đất ấy bằng cách này.

Và đây cũng là lần đầu tiên cô ra nước ngoài trong đời.



Một tiếng sau, xe rời khỏi khu trung tâm đông đúc, tiến vào vùng ngoại ô thưa thớt dân cư.

Quốc gia Z là một nước Tây Âu phát triển, sử dụng tiếng Anh làm ngôn ngữ chính, cách Hong Kong mà Chu Tích Tuyết sinh sống hơn mười ngàn cây số, đến nay vẫn còn giữ chế độ quân chủ.

Đây là quốc gia nổi tiếng với diện tích rộng lớn và dân cư thưa thớt. Càng đi sâu vào, càng nhìn thấy rừng cây xanh um, cao vυ"t.

Ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh như mực. Ánh đèn đường thỉnh thoảng vụt qua chiếu lên gương mặt tái nhợt của Chu Tích Tuyết vài vệt sáng rồi biến mất. Hệ thống lọc không khí trong xe đưa luồng gió mát lạnh pha chút hơi sương từ bên ngoài vào, nhưng chẳng thể thổi tan sự tĩnh lặng quanh cô. Cổ tay mảnh khảnh đặt trên tay vịn bọc da, làn da cô trắng nhợt đến nỗi có thể thấy rõ mạch máu xanh nhạt dưới da.

Chu Tích Tuyết lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, trông như một con rối đã bị rút dây cót, không phản kháng, cũng chẳng vùng vẫy. Dù sao thì với thể trạng yếu ớt và sức lực chẳng bao nhiêu của cô, làm sao có thể trốn thoát khỏi tay đám vệ sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp kia?

Đã không thể thay đổi được tình thế, thì thôi cứ nghĩ đến mặt tích cực đã, dù sao chuyện nào cũng có hai mặt.

Dù bị ép rời khỏi quê hương, phải gả cho một người đàn ông xa lạ bị gọi là “kẻ điên”, nhưng ít ra cô cũng đã thoát khỏi thành phố mà cô căm ghét, rời xa đám người khiến cô buồn nôn ấy.

Ít ra thì, từ giờ về sau, cô sẽ không còn bị nhốt trong phòng tối, không cần khúm núm cúi đầu, cũng không phải nhịn nhục nữa.

Chu Tích Tuyết âm thầm tính toán trong đầu: Cứ đi đi đâu tính đến đó đi.

Không lâu sau, một tòa lâu đài cổ hiện ra ở phía trước.

Xe dừng lại.

Chắc là đến nơi rồi.

Cửa xe tự động mở ra, Chu Tích Tuyết gần như bị đám vệ sĩ thô bạo đẩy xuống xe, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, nhìn thấy rõ kiến trúc trước mắt, cô lập tức bị choáng ngợp.

Đập vào mắt là một tòa lâu đài cổ phong cách Gothic vô cùng u ám.

Trên vách tường của lâu đài cổ sáng lên những ánh đèn đỏ rực, ánhsáng chói lóa chiếu lên các cột đá được chạm khắc tinh xảo, trông chẳng khác nào máu đang tuôn ra loang lổ theo những hoa văn quái dị, không dứt, không ngừng.

Qua ánh sáng, vẫn có thể thấy rất nhiều vết tích do chiến tranh để lại.