Chương 16

Người này và người giúp việc cô gặp lúc nãy có vẻ từng trải qua chuyện tương tự. Trên mặt bà là những vết sẹo rõ ràng đến rùng rợn. Nhìn kỹ, mấy ngón tay bên trái cũng đã không còn đủ.

Chỉ cần một cái nhìn, Chu Tích Tuyết đã có thể đoán rằng, người phụ nữ ấy nhất định từng trải qua những nỗi đau mà người bình thường khó lòng tưởng tượng nổi.

Có thể người khác sẽ không hiểu cảm giác bị bỏng kinh khủng như thế nào, nhưng Chu Tích Tuyết thì biết rõ.

Năm mười hai tuổi, vào một ngày đông, cô từng bị bỏng. Hôm ấy, cô muốn chơi pháo hoa, Chu Hàn Phi biết chuyện bèn giả vờ tốt bụng, mang cả đống pháo đến cho cô. Nhưng khi cô không đề phòng, hắn liền cầm nến, cố ý dí lửa vào tay cô.

Đến giờ, trên ngón trỏ tay trái của Chu Tích Tuyết vẫn còn một vết sẹo nhạt.

Thấy cô đứng sững người, Renee vội vàng quay người lại, lưng hướng về phía cô, giọng khẽ khàng như sợ làm cô sợ hãi:

“Xin lỗi, phu nhân. Tôi… tôi có làm cô hoảng sợ không?”

Chu Tích Tuyết lúc này mới hoàn hồn, vội lắc đầu:

“Không, không có. Bà không làm tôi sợ.”

Đó là lời thật.

Dù cô không biết chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ này, nhưng trong đầu cô gần như đã tưởng tượng ra được những gì bà từng chịu đựng.

Những vết bỏng, vết phỏng không chỉ là vết thương ngoài da, thời gian hồi phục lâu dài đã đành, quá trình lành da lại còn mưng mủ, nhiễm trùng, đau đớn đến mức khiến người ta chỉ muốn chết đi cho xong.

Thế nên, thay vì sợ hãi, cô lại bước đến gần người phụ nữ ấy hơn.

Lúc này, cô gần như quên mất mục đích ban đầu mình đến đây là gì, đơn giản chỉ là muốn thể hiện sự đồng cảm. Nhưng rồi cô nhanh chóng nhớ ra, bản thân mình cũng chẳng có tư cách để đi thương hại ai.

“Bà tên gì vậy?” Chu Tích Tuyết hỏi.

“Phu nhân, cô có thể gọi tôi là Renee.”

“Chào bà, Renee.” Chu Tích Tuyết mỉm cười, thuận tiện tự giới thiệu rồi hỏi thêm:

“Bà cho tôi xin chút đồ ăn được không?”

Nghe vậy, đôi môi lật ngược của Renee khẽ động đậy, nhẹ giọng đáp:

“Xin lỗi phu nhân, bữa ăn gần xong rồi. Vì tôi không rõ khẩu vị của cô, nên đã cố chuẩn bị phong phú một chút.”

Thì ra tất cả những món ăn này là chuẩn bị cho cô sao?

Chu Tích Tuyết thật sự vô cùng vui mừng.

Nói thật, cô đúng là hơi kén ăn. Nhưng ở nhà họ Chu, những người giúp việc chưa từng để tâm đến điều đó. Miễn là không chết đói, thì ăn thứ gì cũng được gọi là hoàn thành nhiệm vụ.

Bắt một người không ăn được khổ qua phải ăn món đó suốt ngày… ai mà nuốt nổi?

Lâu dần, thể trạng của cô trở nên yếu ớt, người thì gầy gò, thiếu chất.

Phòng ăn rất rộng, giữa phòng đặt một bàn ăn dài có thể ngồi hơn hai mươi người mà vẫn còn dư.

Trên đầu là đèn chùm pha lê trong vắt, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, xung quanh tường được trang trí bằng các bức tranh rực rỡ và đèn gắn tường tinh tế.

Renee nhanh chóng bày các món ăn lên bàn, thậm chí còn cắm một lọ hoa tươi sắc màu để tạo không khí.

Nhưng một mình Chu Tích Tuyết thì làm sao ăn hết từng ấy?

Thấy cô có vẻ băn khoăn, Renee lên tiếng trấn an:

“Phu nhân yên tâm. Phần thừa sẽ để lại cho các người hầu trong lâu đài dùng, tuyệt đối không lãng phí.”

Lúc đó Chu Tích Tuyết mới yên tâm hơn.

Nhưng nhắc đến “những người hầu khác” lại khiến cô không kìm được tò mò, sao gương mặt ai cũng đều mang vết bỏng nghiêm trọng vậy?Chu Tích Tuyết nhìn Renee, định hỏi lại thôi, lơ đãng bưng cốc sữa nóng bên cạnh lên uống thử. Ai ngờ chưa kịp nhấp môi, miệng đã bị phỏng.

Renee định nhắc nhở Chu Tích Tuyết không nên vội uống sữa bò nóng,ba2 ấy còn chưa kịp mở miệng, sữa bò đã không cẩn thận bị đánh đổ trên mặt đất.

“Bốp!”

“A…!” Cô bị bỏng đến mức hít sâu một hơi, nước mắt sinh lý nhanh chóng ứa ra.

Đau thật sự.

Đúng lúc này, Cận Dập bước đến cửa phòng ăn trông thấy cảnh tượng:

Renee tay chân lóng ngóng, xoay vòng tại chỗ như gà mắc tóc. Gương mặt đầy sẹo đáng sợ của bà chẳng biểu hiện nổi cảm xúc gì, chỉ trông giống như một bộ xương biết đi.

Còn Chu Tích Tuyết thì mắt đỏ hoe, đứng thẫn thờ bên bàn ăn, gương mặt pha lẫn lo lắng và sợ hãi, trông yếu ớt đến tội nghiệp.

Cô bị gương mặt của Renee dọa đến bật khóc sao?

Đây là lần thứ mấy cô bị doạ đến bật khóc rồi?

Cận Dập thờ ơ tựa người vào khung cửa phòng ăn, thần sắc khó đoán, trong tay xoay xoay một vật trông giống khúc xương.

“Cô còn chưa cuốn xéo à?”

Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai Chu Tích Tuyết, khiến cô theo phản xạ nhìn sang, chỉ thấy Cận Dập trong bộ đồ đen như ác quỷ bước ra từ địa ngục, lặng lẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Nhưng kể cả là ác quỷ, thì anh cũng là con ác quỷ đẹp trai nhất.