Chương 1

Khi tỉnh dậy, Chu Tích Tuyết vừa hay nghe thấy tiếng máy bay hạ cánh xuống quốc gia Z.

Lúc đó là 19 giờ theo giờ địa phương.

Tác dụng phụ của thuốc vẫn còn rất mạnh. Dù đã qua hơn hai mươi tiếng, đầu óc cô vẫn mơ màng, cả người lâng lâng như bị tiêm caffeine quá liều, nặng đầu nhẹ chân.

Ngoài ra, hai bên trái phải của cô đều có vệ sĩ to lớn như hộ pháp kề sát, vững chãi như núi, khiến cô không có đường trốn chạy.

Suốt chặng đường, Chu Tích Tuyết không khóc, cũng không làm ầm ĩ. Cô lặng lẽ xuống máy bay, lên xe, chẳng buồn giãy giụa, không muốn tiêu hao quá nhiều sức lực.

Cô đã nhịn ăn hơn hai mươi tiếng, chỉ uống một ít nước tăng lực để cầm cự.

Nhưng chưa được bao lâu, Chu Hàn Phi bất ngờ gọi video đến, khiến cái bụng đói cồn cào của cô suýt nữa trào ngược cả lên.

“Chúc mừng em gái yêu quý của anh sắp lấy chồng Tây rồi.”

Trong màn hình, Chu Hàn Phi vuốt mái tóc vuốt ngược bóng loáng, kẹp một điếu xì gà trên tay, giọng điệu cà lơ phất phơ như thể phát điên sau khi bị chấn động não: “À mà quên không nhắc, nghe nói vị hôn phu của em không chỉ là một tên tâm lý bất ổn mà còn có xu hướng bạo lực.”

Chu Hàn Phi nói không sai, Chu Tích Tuyết sắp lấy chồng, và cũng chính vì lý do đó mà cô bị ép đưa đến vùng đất xa lạ này.

Chỉ có điều, cô hoàn toàn không có quyền lựa chọn trong cuộc hôn nhân này. Cô chẳng biết gì về người chồng con lai sắp cưới, ngay cả chuyến đi lần này cũng là bị cưỡng ép trong tình trạng không tỉnh táo.

Chu Tích Tuyết vô cảm nhìn chằm chằm vào màn hình đúng một giây, sau đó nhổ thẳng một ngụm nước bọt xuống.

“Xì!”

Tiếc là, nước bọt chỉ có thể dính lên màn hình điện thoại.

Chu Hàn Phi cười ha hả: “Em gái ngoan của anh, mong là sau này em vẫn còn giữ được khí thế như bây giờ. Chẳng phải em luôn muốn rời khỏi nhà họ Chu sao? Kết hôn xong rồi thì em với nhà họ Chu không còn liên quan gì nữa. Dù có chết ở nơi đất khách cũng là chuyện của riêng em thôi.”

Chu Tích Tuyết chẳng buồn tiếp tục nhìn gương mặt đáng ghét đó, giật lấy điện thoại từ tay vệ sĩ rồi ném thẳng ra ngoài cửa xe. Hành động này khiến một vài người chửi bới, nhưng cô hoàn toàn không bận tâm.

Không ai biết, vào hai năm trước, Chu Tích Tuyết đã nỗ lực không ngừng giành được giấy báo trúng tuyển vào Học viện Mỹ thuật của một trường đại học ở quốc gia Z. Cô từng tưởng rằng cuối cùng mình cũng có thể bay xa khỏi nhà họ Chu. Nhưng trớ trêu thay, bức thư trúng tuyển ấy đã bị anh trai cùng cha khác mẹ Chu Hàn Phi xé nát ngay trước mặt cô.