Chương 5

Kể cả khi Tần Duy Ninh sa sút nhất thời, chỉ cần cho hắn một cơ hội là hắn có thể như diều gặp gió bay chín vạn dặm, mà cũng chẳng ai tiếc rẻ gì việc cho Tần Duy Ninh cơ hội cả.

Bởi vì đó là Tần Duy Ninh.

Chỉ là cái dáng vẻ tinh anh này vẫn khiến Hứa Tĩnh Tắc bị kí©h thí©ɧ không nhẹ. Cậu thấy mình cũng chẳng hẹp hòi đến mức không muốn thấy Tần Duy Ninh sống tốt, chỉ là cậu không muốn gặp lại Tần Duy Ninh trong tình cảnh thế này.

Ví dụ như lúc này đây, xe của cậu đã một tuần chưa rửa, hôm qua bận quá chưa kịp về nhà thay đồ, cái áo len mặc liền hai ngày phần cổ còn hơi rách, tóc tai cũng chưa cắt vì thợ cắt tóc ruột xin nghỉ về quê cưới vợ.

Quan trọng hơn là, Tần Duy Ninh có lẽ đã thực hiện được lý tưởng của mình. Còn cậu, đại thiếu gia Hứa, so ra thì lăn lộn chẳng ra làm sao.

Hứa Tĩnh Tắc cười khẩy trả lời Tần Duy Ninh, cố tỏ ra phóng khoáng: "Không rành khu đó lắm, bật định vị đi."

"Hả? Chỗ đó cách nhà mình có hai con phố thôi mà."

Cô cháu gái Hứa Tĩnh Tắc bỗng nhiên chen miệng: "Trước đây cậu chẳng đi suốt còn gì?"

Hứa Tĩnh Tắc chỉ muốn tròng dây an toàn vào cổ mình rồi thít mạnh một cái. Sống có gì vui? Chết có gì khổ?

Tần Duy Ninh vốn định nhếch môi cười, nhưng lại thôi khi phát hiện ghế phụ đã có chủ. Là một cô gái khá trẻ, tầm hơn hai mươi tuổi, để tóc xoăn dài.

Mùi nước hoa thoang thoảng trong xe đã tìm được nguồn gốc. Tần Duy Ninh chắc chắn mình vừa nghe thấy hai chữ "nhà mình".

Thế là Tần Duy Ninh không cười nổi nữa. Theo bản năng hắn cảm thấy không thể nào, nhưng cái khả năng một phần nghìn ấy lại không ngừng bén rễ nảy mầm rồi lan tràn trong l*иg ngực hắn.

Tần Duy Ninh nhìn chằm chằm vào bóng lưng Hứa Tĩnh Tắc. Tóc cậu hình như hơi dài rồi, để lộ một đoạn gáy giữa tóc và cổ áo. Chiếc áo len Hứa Tĩnh Tắc đang mặc hắn chưa từng thấy, móc treo hình gấu trúc trước xe hắn cũng chưa từng thấy. Đệm ghế trong xe màu kem, sạch sẽ không vương một hạt bụi, khác hẳn với ấn tượng rập khuôn về xe của cánh đàn ông.

Nhưng không hiểu sao, hắn cảm thấy những thứ này đều mang đậm "chất Hứa Tĩnh Tắc", sạch sẽ, đáng yêu. Sẽ chẳng ai cảm thấy áo len, gấu trúc và đệm ghế màu kem có tính công kích cả. Chúng đều là những thứ mềm mại, ấm áp và tốt đẹp.

Chỉ cần nhìn thấy những thứ như vậy, Tần Duy Ninh sẽ cảm thấy trên đó như được viết tên của Hứa Tĩnh Tắc. Trên đời này có hai loại đồ vật, một loại mang phong cách Hứa Tĩnh Tắc, một loại mang phong cách Tần Duy Ninh.