Chương 4

Tần Duy Ninh khựng lại, hắn ngắt cuộc gọi, chậm rãi chớp mắt rồi đọc ra bốn số cuối điện thoại của mình.

Hứa Tĩnh Tắc không nói gì nữa. Cậu tắt nhạc rồi im lặng khởi động xe, tiếng luyến láy R&B của ca sĩ tắt ngấm. Hứa Tĩnh Tắc dứt khoát chuyển sang giao diện bản đồ.

"Đến đâu?" Hứa Tĩnh Tắc lạnh lùng hỏi.

Thẩm Sướиɠ vẫn chưa hiểu tại sao thái độ của Hứa Tĩnh Tắc lại thay đổi chóng mặt như vậy, thì Hứa Tĩnh Tắc đã đạp ga phóng đi. Tiếng khóa cửa thông minh vang lên "cạch" một cái, một xe bốn người ai cũng đừng hòng chạy thoát.

Thẩm Sướиɠ bỗng liên tưởng đến cảnh trong thủy hử, người lái đò chèo thuyền ra giữa sông rồi hỏi khách muốn ăn vằn thắn hay ăn mì dao phay (ý là muốn bị trấn lột hay bị gϊếŧ). Nụ cười của cậu ta có chút cứng ngắc, rõ ràng không ngờ mình lăn lộn điều tra ở vùng sâu vùng xa bao năm không sao, giờ về thành phố đèn đuốc sáng trưng lại gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Thẩm Sướиɠ báo tên một chuỗi khách sạn, sau đó chu đáo hỏi: "Anh có tiện đường không? Không tiện thì thả chúng tôi ở trạm tàu điện ngầm cũng được..."

"Không có tàu điện ngầm đi thẳng đâu." Tần Duy Ninh dựa lưng vào ghế: "Cậu đưa cậu ấy đến đó đi, còn tôi đến khu chung cư đối diện trường trung học số 1 Bắc Thành."

Hắn như muốn xác nhận lại lần nữa, hỏi Hứa Tĩnh Tắc: "Cậu biết khu đó không?"

Hứa Tĩnh Tắc liếc nhìn Tần Duy Ninh qua gương chiếu hậu, rồi nhìn sang Thẩm Sướиɠ bên cạnh, ánh mắt gom hai người bọn họ vào một chỗ, rồi gạch chéo tất cả.

Hứa Tĩnh Tắc bỗng cảm thấy cách gọi "sư huynh" kia sao mà mập mờ thế.

Thẩm Sướиɠ nổi da gà khắp người, theo bản năng rụt người sang một bên. Hành động này lọt vào mắt Hứa Tĩnh Tắc lại tự nhiên mang thêm vài tầng ý nghĩa.

Hứa Tĩnh Tắc thu lại tầm mắt. Cậu buộc phải thừa nhận, Tần Duy Ninh càng ngày càng ra dáng con người. Vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng có gì đó đã thay đổi.

Cậu sớm biết Tần Duy Ninh là loại "cá không sống trong ao tù". Dù là thời cấp ba mặc đồng phục thể dục thùng thình thì Tần Duy Ninh vẫn có thể mặc ra phong cách, mặc ra đẳng cấp riêng.

Gần như chẳng ai nghi ngờ tương lai của Tần Duy Ninh, chắc chắn sẽ là con đường rực rỡ thênh thang, giống như ví dụ trong từ điển.

Tần Duy Ninh thi đỗ đại học Bắc Kinh, Vương Béo vào khoa văn đại học Bắc Thành, Hứa Tĩnh Tắc... tóm lại chúng ta đều có một tương lai tươi sáng.