Chương 3

Ngoài trời tuyết rơi lả tả, năm mới tết đến, thanh niên trai tráng Hứa Tĩnh Tắc cũng không tránh khỏi cảm thán năm tháng thoi đưa, thoáng chốc suy sụp trong vài giây ngắn ngủi.

Thẩm Sướиɠ bên kia đã cúp máy, sợ Hứa Tĩnh Tắc đợi lâu sốt ruột nên ân cần giải thích: "Anh ấy ra ngay đây."

Rồi không quên làm thân thêm một câu: "Anh ấy là người bản địa, cũng là người Bắc Thành đấy."

"Thế thì khéo quá." Hứa Tĩnh Tắc chỉ mải hoài niệm về thời thanh xuân rực rỡ đã qua của mình, hoàn toàn không liên kết hai từ khóa "người Bắc Thành" và "tiến sĩ đại học Bắc Kinh" lại với nhau. Cũng quên mất lúc ra cửa đã nhìn lịch hoàng đạo, trên đó ghi rõ mấy chữ "mọi việc đều không nên làm" to đùng.

Hứa Tĩnh Tắc trước giờ vẫn theo chủ nghĩa cái gì tốt thì tin còn xấu thì không tin, xé luôn tờ lịch đó rồi vo viên ném vào thùng rác.

Sự thật chứng minh con người ta nên có lòng kính sợ. Điều tốt chưa chắc linh, nhưng điều xấu thì linh nghiệm vô cùng.

"Sư huynh, bên này." Thẩm Sướиɠ hạ cửa kính xe xuống vẫy tay, Hứa Tĩnh Tắc nghe tiếng liền ấn nút mở cốp sau.

Vốn định xuống xe giúp khách cất hành lý, nhưng tay vừa đặt lên tay nắm cửa, ánh mắt Hứa Tĩnh Tắc lướt qua gương chiếu hậu rồi khựng lại.

Đối phương hoàn toàn không hay biết, nhấc hành lý bỏ vào làm đuôi xe khẽ trầm xuống. "Rầm" một tiếng, nắp cốp sau đóng lại.

Cô cháu gái ở ghế phụ vẫn mải miết cày game. Chỉ vì một pha lỡ tay, dòng chữ game over to đùng lập tức hiện lên màn hình.

Tiêu đời rồi. Hứa Tĩnh Tắc nghĩ.

Ngay sau đó cửa sau mở ra, gió bấc mang theo tuyết lạnh lùa vào xuyên thủng hơi ấm trong xe. Có người ngồi vào, mang theo mùi vị phong trần của kẻ đi xa, lịch sự chào hỏi người lái xe: "Chào cậu, xin lỗi đã để đợi lâu."

Một bên tai nghe vẫn đang tiếp tục cuộc trao đổi học thuật: "Bản thảo 2 cậu gửi tôi nhận được rồi, có tiến bộ nhưng không nhiều. Để tôi chú thích lại rồi gửi trả sau, chúng ta hẹn giờ thảo luận."

Hứa Tĩnh Tắc nhìn vào gương chiếu hậu. Cậu đúng là đã đợi lâu, nhưng đáng tiếc hơn là cậu lại đợi được Tần Duy Ninh bằng xương bằng thịt, chứ không phải tin sắp chết của hắn.

Tần Duy Ninh à, lẽ ra anh nên nằm dưới gầm xe, chứ không phải ngồi trong xe thế này.

Hứa Tĩnh Tắc nghĩ một cách tỉnh bơ.

"Số đuôi?" Hứa Tĩnh Tắc bình tĩnh hỏi.

Thẩm Sướиɠ ngớ người. Cậu ta bắt xe ở bãi đỗ sân bay mà, đâu có đặt qua ứng dụng gọi xe đâu.

Hỏi số đuôi gì? Hỏi ai?