Nghĩ đến đây, khóe môi Tần Duy Ninh khẽ nhếch lên, nụ cười chỉ duy trì trong vài giây rồi tắt ngấm. Hắn lấy được vali của mình, dứt khoát đi thẳng ra cửa sân bay không chút lưu luyến.
Sushi băng chuyền hình như đã lỗi thời rồi. Trước cổng trường trung học số 1 Bắc Thành từng mở một quán, không biết giờ đã đóng cửa chưa nữa. Tần Duy Ninh bất chợt nghĩ vẩn vơ.
Hứa Tĩnh Tắc bật danh sách nhạc trong xe, chọn ngẫu nhiên một bài R&B. Cậu không ngờ tuyết lại rơi lớn thế này, may mà chuyến bay vẫn hạ cánh đúng giờ, không bị hủy.
Chẳng hiểu tại sao cứ đến kỳ nghỉ của cô cháu gái, cậu ra sân bay đón là y như rằng, mùa hè thì mưa to gió lớn, mùa đông thì bão tuyết mịt mù. Cậu thầm nghi ngờ không biết cháu gái mình có quan hệ huyết thống gì với "Thần Mưa" Tiêu Kính Đằng hay không.
Đường vào thành phố chắc chắn sẽ tắc, nghĩ vậy Hứa Tĩnh Tắc lại thấy bình thản, bắt đầu câu được câu chăng trò chuyện với hành khách ngồi ghế sau.
Cậu vốn là người dễ làm quen, hành khách phía sau cũng vậy, hai người sáp vào nhau nói chuyện như đã quen từ kiếp trước. Chỉ trong mười phút chờ đợi ngắn ngủi, cậu đã biết được Thẩm Sướиɠ tốt nghiệp đại học Bắc Kinh hệ thạc sĩ, sau khi ra trường thì về đại học Tây Đô giảng dạy, hiện vẫn độc thân, đây là lần đầu tiên đến Bắc Thành. Cậu ta ra bắt xe trước, còn vị sư huynh đi cùng đang đợi hành lý, một sự sắp xếp đầy hiệu quả.
Cháu gái Hứa Tĩnh Tắc đang là sinh viên đại học phơi phới thanh xuân, trời sinh tương khắc với giáo viên nên tự giác ngậm miệng, trong xe chỉ còn lại Hứa Tĩnh Tắc và Thẩm Sướиɠ chém gió nhiệt tình.
"Đại học Bắc Kinh à, trước kia tôi cũng từng đến đó, trường tốt lắm."
Hứa Tĩnh Tắc bình phẩm: "Chuẩn học bá rồi."
Nói xong cậu hất cằm về phía cháu gái đang cắm cúi bấm điện thoại ở ghế phụ: "Cháu học tập người ta đi kìa."
Đáp lại cậu là một cái liếc xéo sắc lẹm của cô cháu gái, ánh mắt như muốn nói: "Cái câu chăm chỉ học hành mà cũng thốt ra từ miệng cậu được à?"
Hứa Tĩnh Tắc cười xòa, nhân lúc Thẩm Sướиɠ đang gọi điện thoại, cậu cúi đầu nhìn lướt qua lời bài hát trên màn hình.
Đại học Bắc Kinh đúng là trường tốt, nhưng "từng đến" và "từng học" là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Hứa Tĩnh Tắc đang bật bản live, ca sĩ trong bản ghi âm vẫn giữ được chất giọng trẻ trung đầy nhiệt huyết, khác hẳn với phiên bản hát mười giây vỡ giọng bốn lần hiện tại.