Chương 1

Không khí mùa đông ở phương Bắc thường mang một mùi đặc trưng, là sự pha trộn giữa mùi khói củi và cái lạnh thấu xương. Nói văn vẻ thì chính là gió bấc lạnh lẽo mang theo tiếng tù và, còn nói nôm na dễ hiểu thì chính là mùi khói bụi hòa cùng gió lạnh. Thế nhưng khi Tần Duy Ninh bước xuống máy bay, hắn lại chẳng ngửi thấy mùi quen thuộc ấy.

Tần Duy Ninh bỗng nảy sinh chút cảm giác lơ lửng, cứ như thể bản thân vẫn đang bay trên trời chưa chạm đất. Hắn cứ thế lơ đãng trôi đến bên băng chuyền hành lý, hai tay đút sâu vào túi áo khoác dạ đen, đứng đó với dáng vẻ bàng quan như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Điện thoại trong túi áo bất chợt rung lên. Tần Duy Ninh lấy ra, ấn nút nghe.

"Sư huynh! Bên ngoài tuyết rơi to quá, tài xế mình đặt trước hủy chuyến rồi. Nhưng may là em tìm được xe khác rồi! Có một chủ xe tốt bụng tiện đường, có thể chở chúng ta vào thành phố."

Giọng Thẩm Sướиɠ vẫn tràn đầy năng lượng như mọi khi, xen lẫn tiếng gió rít và cả dư âm tiếng "cảm ơn" cậu ta nói với ai đó.

"Vậy thì tốt." Tần Duy Ninh đáp lại một cách lịch sự. Hắn thường chỉ quan tâm đến kết quả, không để tâm mấy đến quá trình giải quyết vấn đề.

Huống hồ sư đệ của hắn sở hữu mọi tố chất của một người hướng ngoại, có thể làm thân với bất kỳ ai chỉ trong vòng ba phút. Trong những chuyến đi khảo sát thực tế trước đây, chỉ cần Thẩm Sướиɠ ra tay thì luôn thành công, từ cụ già tám mươi đến đứa trẻ lên tám đều không thoát khỏi "ma chưởng" của cậu ta. Tần Duy Ninh luôn cảm thấy con đường học thuật đã kìm hãm sự lựa chọn nghề nghiệp của Thẩm Sướиɠ, đáng lẽ cậu ta nên làm người dẫn chương trình phỏng vấn tình cảm hoặc chuyên gia hòa giải của tổ dân phố mới đúng.

Cũng vì vậy mà xét về độ được yêu thích, giảng viên Thẩm Sướиɠ ăn đứt vị phó giáo sư là hắn. Cái kiểu "vì thầy đẹp trai nên đăng ký học" chỉ tồn tại trong phim thần tượng thôi, còn trong thực tế thì giảng viên được sinh viên yêu thích nhất mãi mãi là "dễ xin nghỉ, cuối kỳ vớt điểm". Mà Tần Duy Ninh lại là khắc tinh của cả hai điều này.

"Vậy đợi anh lấy hành lý xong mình gặp nhau ở cửa số 2 nhé." Thẩm Sướиɠ nói.

"Được."

Tần Duy Ninh cúp máy, băng chuyền trước mặt cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động chậm rãi. Những chiếc vali đủ màu sắc lần lượt trôi ra. Hắn chợt nhận ra cảm giác quen thuộc này là gì, hóa ra băng chuyền hành lý trông rất giống băng chuyền sushi.