“Ngọc Nhi về rồi sao?” Hoàng Quý Phi vốn là nữ tử dung mạo tuyệt mỹ, hiếm có hơn là trên người còn mang theo một luồng thư hương nhã khí, đúng nghĩa mỹ nhân cả về cốt lẫn da.
Lúc này, nàng dịu dàng vẫy tay với Dung Ngọc: “Lại đây, tới gần một chút, để mẫu phi xem thử gầy đi hay chưa.”
Dung Ngọc tuy là Thái tử, hoàng đế lúc đầu đối xử với nàng cũng coi như ân cần, nhưng người bầu bạn, săn sóc nàng nhiều nhất lại là Hoàng Quý Phi.
Trong khoảnh khắc, vô số hồi ức về Hoàng Quý Phi không ngừng tràn vào tâm trí, Dung Ngọc nào còn sức lực để xem kỹ những hình ảnh đó, nàng phải dốc hết tâm thần ổn định lại vẻ mặt, chậm rãi bước về phía Hoàng Quý Phi, đã gần như tiêu hao hết toàn bộ ý chí.
Dung Ngọc vội cúi đầu, tựa vào gối Quý Phi để che đi sắc mặt đang tái nhợt dần, thấp giọng đáp: “Nhi thần không sao, mẫu phi không cần lo lắng.”
“Nâng mặt lên cho mẫu phi xem nào!” Hoàng Quý Phi sắc mặt chợt lạnh, đưa tay nâng cằm nàng lên, thấy rõ sắc mặt tái xanh của Dung Ngọc.
Quý Phi thất kinh: “Ngọc Nhi, con làm sao vậy?”
Dung Ngọc yếu ớt nói: “Chỉ hơi không khoẻ một chút, sẽ nhanh chóng ổn thôi ạ.”
Hoàng Quý Phi lại không tin, liền lạnh giọng sai bảo: “Mau truyền thái y tới đây cho bổn cung!”
Dung Ngọc vội níu lấy tay bà, khẽ thở dốc một tiếng, giọng run run: “Mẫu phi, không cần đâu, nhi thần đã đỡ rồi, không cần phiền thái y nữa.”
“Thật sự không sao chứ?” Hoàng Quý Phi lo lắng hỏi.
Dung Ngọc đáp chắc nịch: “Thật sự không sao nữa rồi.”
Dung Ngọc nhận lấy chiếc khăn cung nữ bên cạnh đưa tới, lau đi mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi mới lấy trong tay áo ra một lá bùa bình an được gấp gọn: “Mẫu phi, đây là bùa bình an nhi thần đặc biệt cầu về cho người, người hãy giữ bên mình đi ạ.”
Trong khoảnh khắc ấy, Dung Ngọc thấy rõ trong mắt Hoàng Quý Phi chợt thoáng qua một tia phức tạp khó tả.
Dung Ngọc hơi ngẩn ra, cẩn thận nhìn kỹ thì trong mắt Hoàng Quý Phi lại không còn dấu vết gì nữa.
…
“Hắn thực sự đã nói vậy ư?” Giọng nam nhân trầm thấp mà êm tai, nhưng nghe không ra vui buồn.
Hắc y nhân quỳ dưới đất cung kính đáp: “Vâng.”
“Khá khen cho một người có khí phách, khá khen cho một người dám giấu diếm bổn vương.” Giọng nói Tức Mặc Thần vang lên, thấp thoáng vài phần hoài niệm kỳ dị: "Đã lâu không có ai dám dùng khẩu khí này nói chuyện cùng bổn vương, thật khiến ta cảm thấy… mới mẻ. Chỉ mong hắn có thể kiên trì lâu một chút, bằng không…”
Hắc y nhân nghe vậy, sống lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, chỉ biết cúi đầu im thin thít.
Tức Mặc Thần cũng không cần hắn trả lời, chỉ hờ hững tiếp lời: “Trò chơi giữa bổn vương và Thái tử, cũng không phải để các ngươi nhàn hạ. Tốt nhất là các ngươi nên tìm được người trước khi bổn vương tìm ra hắn, bằng không…”
Hắc y nhân vội vàng cúi thấp đầu xuống, cung kính đáp: “Vương gia an tâm, thuộc hạ nhất định sẽ dốc hết sức lực truy tìm tung tích người nọ!”
…
Lúc Dung Ngọc rời khỏi cung của Hoàng Quý Phi thì trời đã quá giờ cơm tối. Nàng thay một bộ y phục mới, còn ăn thêm bữa tối, nhân tiện gặp gỡ người đệ đệ "giá rẻ" của mình.
Vị đệ đệ này chính là tiểu hoàng tử của Hoàng Quý Phi, tên Tức Mặc Dung Tuyên, năm nay mới mười ba tuổi, bộ dạng hết sức ngây thơ, trong sáng, đối với người "hoàng huynh" như nàng cũng đặc biệt thân thiết.
Phàm người có dung mạo đẹp đẽ đều được ưu ái hơn một chút. Vì thế ấn tượng của Dung Ngọc đối với vị đệ đệ giá rẻ này rất tốt.
“Thái tử ca ca!”
Từ phía sau truyền đến một tiếng gọi, Dung Ngọc quay đầu liền thấy Tức Mặc Dung Tuyên đang chạy đến trước mặt nàng, thần sắc có vài phần ân cần:
“Nghe nói Thái tử ca ca lúc đi cầu phúc bị người ta truy sát rơi xuống vực sâu, không biết ca ca có bị thương hay không? Ban nãy ở trước mặt mẫu phi, đệ sợ người lo lắng nên không tiện hỏi nhiều, mong ca ca đừng trách!”
Rõ ràng là Tức Mặc Dung Tuyên miệng đầy lời quan tâm, nhưng không hiểu sao, Dung Ngọc cứ cảm thấy kỳ quái.
Nàng luôn tự nhận mình khá giỏi nhìn người, rõ ràng ánh mắt của đứa đệ đệ dở hơi này đâu phải đang quan tâm…
Mà ngược lại hình như còn mang vài phần tiếc nuối nữ thì phải?
Dung Ngọc càng nghĩ càng thấy không ổn, nhưng trên mặt vẫn bình thản như thường, cười nhẹ đáp lời:
“Đã khiến Tuyên Nhi lo lắng rồi. Đệ yên tâm, dù ca ca bị người truy sát nhưng trong họa lại có phúc, ngược lại còn gặp được cơ duyên cho nên hiện giờ không sao cả.”