Chương 6: Nói năng hàm hồ

Nghe Tức Mặc Thần nói vậy, sắc mặt Dung Ngọc thoạt tiên là xấu hổ, kế đến lại chuyển sang áy náy đáp lời: “Không ngờ hoàng thúc cũng biết chuyện này quả là lỗi của Ngọc Nhi… Vốn không muốn để phụ hoàng hay biết, tránh làm người phải lo lắng. Nhưng nay phụ hoàng đã rõ, con cũng chẳng dám giấu giếm nữa.”

Chuyện Dung Ngọc rơi xuống vực, hoàng đế lão gia tử hẳn nhiên đã biết, nhưng biết là một chuyện, liệu có đứng ra làm chỗ dựa cho Dung Ngọc hay không lại là chuyện hoàn toàn khác.

Chỉ nhìn vào việc từ khi Dung Ngọc trở về, hoàng đế chưa từng hỏi han lấy một câu, liền đủ hiểu trong lòng ông căn bản không hề để tâm tới nàng.

Dung Ngọc vừa xuyên đến đây, cũng chẳng mấy bận tâm tới vị hoàng đế kia.

Lật giở lại những ký ức ít ỏi về hoàng đế, trừ khoảng thời gian nàng bốn tuổi trở về trước, khi đó nàng là hoàng tử duy nhất của ông, được nâng niu hết mực. Nhưng rồi các hoàng tử khác lần lượt chào đời, nàng lập tức bị lạnh nhạt bỏ quên, đặc biệt từ khi Nhu phi là sủng phi của hoàng đế cũng sinh hạ được một hoàng tử.

Dung Ngọc âm thầm suy đoán, có khi hoàng đế còn mong ngóng nàng chết quách đi cho xong, để dễ bề dành vị trí cho con trai Nhu phi nữa là khác.

Nhưng trước mắt nàng vẫn phải giả bộ hồ đồ.

Dung Ngọc bày ra vẻ mặt đầy huyền hoặc, kể lể: “Ngày ấy bị truy sát rồi ngã xuống vực sâu, chẳng ngờ lúc ấy dưới vực lại có một con chim điêu rất lớn.”

Dung Ngọc thầm nói: Xin lỗi Dương Quá, ta đành mượn tạm con thần điêu của ngươi để khoác lác một phen vậy.

“Con điêu ấy thân hình còn lớn hơn con, chẳng hiểu duyên cớ thế nào, lúc con rơi xuống nó vừa khéo ở ngay bên dưới, con liền rơi trúng lên lưng nó. Nó cũng chẳng hất con xuống mà còn mang con bay về tổ của nó nữa. Nó còn săn chim bắt rắn mang về cho con ăn, chỉ là con không dám động vào.”

“Nơi làm tổ của nó ở cheo leo giữa vách núi, con không dám tự mình leo xuống. Thấy con một đêm không chịu ăn gì, hôm sau nó mới tha con xuống, chở con bay một mạch tới gần chỗ có tiếng người, lúc ấy mới gặp được Bạch Thuật cùng các nàng…”

Dung Ngọc nói xong thì buông một tiếng thở dài, nét mặt âu sầu, giọng điệu vô cùng phiền muộn: “Chuyện này thật sự quá mức ly kỳ, phụ hoàng và hoàng thúc chắc chắn sẽ chẳng tin đâu, thế nên con vốn không định nói ra làm gì.”

Thì ra là tốt xấu gì ngươi cũng đều nói cả, biết rõ chẳng ai tin mà vẫn cứ hồ ngôn loạn ngữ?

Tức Mặc Thần vốn chẳng tin mảy may vào những lời hàm hồ kia của Dung Ngọc. Bởi vì hắn cũng từng tỉnh lại dưới vực sâu đó, nào đâu thấy con chim điêu khổng lồ nào đâu?

Thế nhưng hoàng đế nghe vậy, vẻ mặt lại có chút hòa hoãn, nhìn Dung Ngọc đầy ý tứ, rồi liếc qua Tức Mặc Thần một cái, cực kỳ nghiêm túc nói:

“Con là Thái tử của trẫm, trên người tất nhiên nhuốm đầy long uy, được dị thú tương trợ cũng là chuyện thường tình.”

Dung Ngọc: “…”

Ta vốn tưởng mình đã đủ vô sỉ rồi, chẳng ngờ trên đời này vẫn còn kẻ mặt dày hơn ta gấp bội!

Âm thầm phỉ báng một câu trong lòng, ngoài mặt nàng vẫn tỏ ra ủ rũ không thôi.

Hoàng đế rốt cuộc cũng ban cho nàng một vẻ mặt hiền hòa hơn chút ít, dịu giọng nói:

“Thái tử chắc hẳn đã mệt, con cứ lui xuống nghỉ ngơi trước, dưỡng sức xong rồi hẵng giúp trẫm làm việc.”

Giúp ngươi ăn chơi hưởng lạc à?

Dung Ngọc ngoan ngoãn cúi đầu thưa: “Đa tạ phụ hoàng quan tâm.”

Vừa bước khỏi cửa Ngự thư phòng, Dung Ngọc thở phào nhẹ nhõm, thì chợt nghe bên trong vang lên giọng nói lạnh nhạt của ai kia:

“Bổn vương cũng chẳng quấy rầy Hoàng thượng nữa, cáo từ trước vậy.”

Hoàng đế: “…”

Nhìn theo bóng dáng Tức Mặc Thần vừa dứt lời liền phất tay áo rời đi, ngang nhiên tỏ vẻ coi thường hoàng quyền như thế, hoàng đế trong lòng phẫn uất khôn nguôi!

Dung Ngọc đứng bên ngoài, linh tính bất an lập tức trỗi dậy, vội vàng rảo bước thật nhanh.

Song Tức Mặc Thần chân dài lại không biết xấu hổ mà vận luôn cả khinh công, chỉ loáng cái đã tới trước mặt, chặn đường nàng lại.

Dung Ngọc ôm trán, bộ dáng yếu ớt đáng thương nói: “Thân thể cháu có chút khó chịu, e không thể bồi tiếp hoàng thúc lâu hơn nữa, kính mong hoàng thúc rộng lòng bỏ qua.”

“Nhưng nếu bổn vương nhất định không cho ngươi đi thì sao?”

Lời Tức Mặc Thần thốt ra chẳng giống nói đùa chút nào.