Chương 7

Thuyền gỗ nhanh chóng cập bờ, một căn nhà gỗ và đống lửa trại khổng lồ hiện ra trước mắt. Những người khoác chăn theo sự hướng dẫn của lũ gấu ngồi xuống quanh đống lửa.

Còn những con gấu chèo thuyền thì ngồi phía sau người chơi của mình. Cái bóng khổng lồ của chúng phủ lên người chơi như đám mây đen tử thần, dù ánh lửa bập bùng trên gương mặt tái nhợt, nhưng lại không mang lại được bao nhiêu hơi ấm.

Tất cả mọi người ngồi ổn định, cửa căn nhà gỗ được mở ra. Một người đàn ông râu quai nón, mặc đồ như người Eskimo bước ra. Hắn ta mang nước nóng đến cho mỗi người, nhưng tất cả đều ngầm hiểu, chỉ cầm trên tay chứ không uống.

Người đàn ông cũng không bận tâm, hắn ta mỉm cười đưa tay nói: "Chào mừng những vị khách từ phương xa, tôi là Dawson. Chào mừng các vị đến với vùng đất khỉ ho cò gáy này. Tiếp theo, tôi sẽ giới thiệu luật chơi cho các vị."

Dawson kéo một cái rổ từ trong góc, lấy cần câu và túi lưới bên trong phát cho mỗi người. Vưu Ngọc nhận lấy cần câu kiểm tra, rồi nhận định đó là một khúc gỗ buộc sợi dây.

Nói là cần câu thì cũng khá lý tưởng.

Dawson nói: "Luật chơi rất đơn giản. Mỗi ngày, các vị có nửa ngày để ra biển câu cá. Câu được cá về cho gấu ăn, cho đến khi gấu ăn no thì mới tính là bình an vượt qua một ngày."

"Nếu không cho ăn no thì sao?" Một chú trung niên đẩy kính trên mũi hỏi.

Dawson nghe vậy liền cười, ném con cá trên tay cho con gấu đen gần nhất: "Không cho ăn no à? Sao lại không no được chứ? Chẳng phải các vị cũng có rất nhiều thịt sao?"

Trong chốc lát, tất cả mọi người đều im lặng, chỉ có tiếng que diêm tách tách và tiếng thông báo ghi hình hoàn tất.

Vưu Ngọc thấy mọi người đều nhìn mình, theo bản năng hỏi: "Chẳng lẽ ở đây không được quay phim hả?"

Thấy câu hỏi của mình không ai trả lời, Vưu Ngọc cảm thấy hơi ngượng nên cúi đầu nghịch điện thoại.

Nhưng miệng cậu vẫn yên lặng, trong lòng thì lẩm bẩm không ngừng. Con bạch tuộc bị tiếng lòng của Vưu Ngọc vây quanh, lại duỗi ra một xúc tu nhẹ nhàng gãi gãi lòng bàn tay Vưu Ngọc, sau đó từ từ cuốn lấy ngón út của cậu.

Vưu Ngọc sững sờ.

Cậu nhận ra động tác này chắc chắn không phải do bạch tuộc ngẫu nhiên làm được.

Cậu nhìn vào đôi mắt bạch tuộc, lần này thì thực sự chìm vào im lặng suy nghĩ, rồi mạnh dạn đưa ra một phán đoán.

"Chẳng lẽ đây là một robot cao cấp ngụy trang thành bạch tuộc ư?"

Bạch Tuộc - san: "..."

Bạch Tuộc - san lặng lẽ rụt xúc tu về, nằm im trên cổ tay Vưu Ngọc.

"Về nhà đi, về hết đi."

Sự im lặng này nhanh chóng bị tiếng chuông xe đạp phá vỡ. Nam sinh cấp ba với chiếc xe đạp công cộng màu vàng từ trên trời rơi xuống không khỏi hỏi: "Vậy là cháu không cần đi học nữa đúng không ạ?"

Mọi người: "..."

Một người đàn ông khô héo mặc đồ bệnh nhân thều thào: "Đúng là không cần đi học nữa, vài ngày nữa là có thể lên mồ rồi."

Người phụ nữ tóc đỏ liếc nhìn cậu, rồi quay sang hỏi Dawson: "Vậy chúng tôi phải làm thế nào để phá đảo phó bản này?"

"Bảy ngày, các vị chỉ cần sống sót qua bảy ngày là sẽ phá đảo." Dawson nói rồi phá lên cười ha hả: "Thế nào? Có đơn giản không? Hơn nữa, trong bảy ngày này, sau khi cho gấu ăn no, các vị cũng có thể ăn cá câu được. Căn nhà gỗ của tôi cũng nhường cho các vị nghỉ ngơi. Ở đây rất an toàn, sẽ không có ai làm phiền các vị đâu."

Hắn ta nói rồi đột nhiên hạ giọng, giơ một ngón tay lên: "Nhưng tôi phải nhắc nhở các vị, buổi tối tốt nhất đừng ra ngoài."

Dawson nói xong lại phá lên cười lớn. Người phụ nữ tóc đỏ mở miệng hỏi: "Ngoài cá biển ra, chúng tôi còn có thể ăn gì nữa không?"

"Cái gì cũng được, miễn là các vị bắt được." Ánh mắt Dawson lướt qua mọi người, ghê rợn nói: "Nếu các vị không kén ăn."

Người phụ nữ nghe vậy không hề sợ hãi, ngược lại còn tỏ vẻ thích thú đánh giá Dawson rồi hỏi: "Ý anh là anh cũng được sao?"

Dawson cứng đờ, nhìn người phụ nữ hồi lâu không nói gì. Mấy giây sau, hắn mới cười ha hả, trực tiếp lảng tránh chủ đề. Lúc này, một người phụ nữ tóc xoăn khác lắc lắc cần câu trong tay nói: "Có mồi mới câu được cá, mồi của chúng tôi đâu?"

"Tự tìm đi, tôi đã cho các vị cần câu rồi, lẽ nào tôi còn phải cho cả mồi nữa sao?" Dawson lạnh lùng nói.

Người phụ nữ hỏi tiếp: "Tìm thế nào?"

Dawson: "Chuyện này cũng cần tôi nói cho các vị ư? Hay là tôi trực tiếp cho các vị phá đảo luôn đi."

Nghe câu trả lời này, người phụ nữ bỗng nhíu mày, đôi môi mấp máy, có vẻ muốn gây sự, nhưng Dawson lập tức nói tiếp: "Các vị thích ăn cá gì thì ăn cá đó."