Chương 6

Vưu Ngọc bị nhấn chìm trong nước, hoàn toàn không biết phải làm sao. Cậu biết mỗi kiểu bơi chó nên vội vàng giãy giụa. Nhưng chưa kịp điều chỉnh lại tư thế, hai cánh tay của cậu đã bị ai đó nắm chặt rồi bị một lực mạnh kéo lên.

"Dậy đi nào!"

Miệng và mũi nhô lên khỏi mặt nước, không khí trong lành tràn vào phổi.

Những cơn ho sặc sụa khiến Vưu Ngọc chảy cả nước mắt. Khi bình tĩnh lại, cậu thấy mình đang ngồi trên một chiếc thuyền gỗ nhỏ. Vừa định cảm ơn thì cậu kinh ngạc đến mức hít phải khí lạnh.

Cậu chỉ mong đây là ảo giác của mình.

Trên mũi chiếc thuyền gỗ lại chễm chệ một con gấu trúc khổng lồ với bộ lông đen trắng cổ điển. Đôi mắt không rõ lòng đen lòng trắng của nó đang nhìn chằm chằm vào cậu!

Người và gấu nhìn nhau vài giây. Gấu trúc không chỉ ngồi yên bất động mà còn cầm mái chèo nhẹ nhàng khua nước, đẩy chiếc thuyền nhỏ rẽ sóng. Bị sốc nặng, Vưu Ngọc lẩm bẩm: "Trời ơi, não này úng nước chắc rồi."

Phi logic quá!

"Đừng sợ, anh không nhìn nhầm đâu."

Bên cạnh Vưu Ngọc vang lên tiếng nói, cậu quay đầu nhìn, phát hiện gần đó còn vài chiếc thuyền gỗ khác, có chiếc có người, có chiếc không. Nhưng lạ thay, mỗi chiếc thuyền đều có một con gấu khác nhau.

Người phụ nữ tóc đỏ đang ngồi trên chiếc thuyền gấu đen gần cậu nhất, đang nói chuyện.

Mái tóc ướt sũng bết vào má cô, dù đã được quấn chăn nhưng vẫn run lên vì lạnh, trông còn thảm hại hơn cả Vưu Ngọc.

"Trong cái hộp giữa thuyền có chăn đấy, anh có thể dùng nó.” Người phụ nữ nói, răng cô va vào nhau lập cập: "Nếu anh không muốn chết cóng khi vừa bắt đầu."

Vưu Ngọc nghe vậy liền cởi phăng chiếc áo khoác lông vũ ướt sũng, mở hộp lấy chiếc chăn khô mềm mại đắp lên người. Cảm giác ấm áp bao bọc khiến cậu thở phào, rồi mới quay sang cảm ơn người phụ nữ.

"Không có gì đâu." Người phụ nữ nhìn Vưu Ngọc đánh giá một lúc rồi hỏi: "Anh là người chơi mới à?"

Vưu Ngọc gật đầu, cau mày hỏi: "Đây rốt cuộc là nơi nào thế? Hệ thống nói rằng đây là một trò chơi vượt ải."

"Trò chơi? Trò chơi quái nào lại bắt anh phải chết nếu thất bại chứ?" Một cậu bé béo ở con thuyền xa hơn, nghe thấy lời Vưu Ngọc liền vỡ òa. Cậu bé như nhớ lại điều gì kinh hoàng, dùng ngón tay cào mạnh vào mặt: "Đây không phải trò chơi, đây là địa ngục! Tôi muốn về nhà!"

Vưu Ngọc thấy cậu bé kích động chửi bới liền im bặt, không dám nói thêm lời nào.

Đúng lúc cậu bé béo kia phát điên, lại có thêm một nam một nữ từ trên trời rơi thẳng xuống biển, rồi được con gấu ở đầu thuyền kéo lên. Vưu Ngọc mở to mắt, quay đầu nhìn gấu trúc ở đầu thuyền hỏi: "Vừa nãy là mày cứu tao lên phải không?"

Gấu trúc nhìn cậu, không nói gì.

Vưu Ngọc: "Cảm ơn mày, mày là một con gấu tốt bụng."

Gấu trúc gãi đầu, không biết có hiểu hay không. Còn người phụ nữ bên cạnh lên tiếng: "Trừ khi ảnh hưởng đến trò chơi, những NPC thế này sẽ không giao tiếp với con người trước khi màn chơi bắt đầu đâu, đừng lãng phí sức lực."

Vưu Ngọc lại nói: "Làm người thì phải biết lịch sự chứ."

Người phụ nữ: "..."

Cô đang định chuyển đề tài để giới thiệu bản thân nhưng ánh mắt bị thu hút bởi một xúc tu thò ra từ cổ áo Vưu Ngọc. Người phụ nữ lập tức hỏi: "Cái gì trong áo anh thế?"

Vưu Ngọc nghe vậy liền cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, cậu đưa tay lên sờ rồi kéo thẳng con bạch tuộc đang bò lên cổ xuống. Nhưng bạch tuộc ngay lập tức lại bám chặt vào tay cậu, bị vung mấy cái cũng không chịu rơi.

"Sao anh lại có bạch tuộc?" Người phụ nữ vẫn hỏi.

"Vì tôi bán mực nướng mà." Vưu Ngọc nắm lấy xúc tu bạch tuộc, cố sức kéo nó ra, nhưng ngón tay lại đau nhức.

Người phụ nữ ngớ người ra: "Ểh? Hai cái này có liên quan gì đến nhau hả?"

Nhưng Vưu Ngọc không có thì giờ để ý đến cô. Bạch tuộc trên tay cậu cứ bám chặt không buông, ngược lại chiếc thuyền gỗ dưới thân đã bắt đầu lắc lư sang hai bên vì động tác của Vưu Ngọc. Đúng lúc thuyền sắp lật, gấu trúc ở đầu thuyền bỗng nhiên gầm lên một tiếng cảnh báo.

Vưu Ngọc dừng lại, không dám cử động nữa.

Chiếc thuyền dần ổn định, gấu trúc cũng ngậm miệng, ngồi im lặng ở đầu thuyền như ban nãy.

Vưu Ngọc cúi đầu nhìn con bạch tuộc đang bám chặt vào ngón tay, phát hiện đôi mắt của con vật thân mềm này cũng đang nhìn cậu. Rồi bạch tuộc nhấc một xúc tu lên, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay Vưu Ngọc.

Như một lời an ủi, hoặc cũng có thể là ảo giác.

Người phụ nữ thấy Vưu Ngọc bỗng nhiên im lặng, tiếp tục hỏi: "Anh đẹp trai, không sao đấy chứ?"

Vưu Ngọc chớp mắt nhìn bạch tuộc chậm rãi bò vào tay, đang định trả lời người phụ nữ thì bên cạnh đột nhiên có tiếng nước bắn tung tóe, nước lạnh bắn thẳng vào mặt cậu.

Lại có hai người nữa từ trên trời rơi xuống. Trong đó có một người là “kỵ sĩ xe đạp” công cộng, cả người lẫn xe cứ thế cắm thẳng đầu xuống nước.

Sau khi hai người cùng chiếc xe đạp được gấu bắc cực và gấu nâu kéo lên thuyền, những con gấu ngồi ở đầu thuyền đột nhiên đứng dậy bắt đầu chèo, đồng thanh nói tiếng người…

"Người chơi đã đủ, trò chơi chính thức bắt đầu."

Mười chiếc thuyền tiến về phía bờ, người phụ nữ theo bản năng siết chặt con dao trong tay. Nhưng quay đầu lại, cô thấy Vưu Ngọc đang giơ điện thoại chụp ảnh gấu trúc đang chèo ở đầu thuyền.

Người phụ nữ: "..."

Người phụ nữ: "Anh làm gì thế?"

Vưu Ngọc nói: "Chụp gấu trúc chèo thuyền, mọi lúc mọi nơi ghi lại cuộc sống tươi đẹp."

Quốc bảo biết nói tiếng người lại còn tự mình chèo thuyền, đồn ra ai dám tin chứ! Nếu không chụp được, Vưu Ngọc sẽ hận chết.