Chương 5

Trời ơi! Này hình phạt vì tôi không tôn trọng người già sao?

Đợi tôi bảy tám mươi tuổi tôi cũng ra đường đánh người lung tung nhé!

Ừ, nếu tôi còn sống được đến đó.

Hệ thống: [Kẻ may mắn của thời đại, con cưng của thần linh. Chúc mừng ngài được chọn tham gia trò chơi vượt ải. Chỉ cần ngài vượt qua tất cả bảy cửa ải, ngài sẽ nhận được giải thưởng lớn! Một triệu tiền thưởng sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản.]

“Dừng cái trò lừa lọc dối trá này lại đi.” Vưu Ngọc đột ngột ngắt lời: “Cậu nói bao nhiêu tiền cơ?”

Hệ thống: [Một triệu, có vấn đề gì hả?]

Vưu Ngọc: “Tất nhiên là có! Cậu có biết tiền thuê mặt bằng một năm của tôi là bao nhiêu không? Cậu có biết một năm tôi bán hàng lời được bao nhiêu không?”

Hệ thống: [...]

Hệ thống: [Vậy ngài muốn bao nhiêu?]

Vưu Ngọc: “Một trăm triệu.”

Hệ thống: [Mẹ kiếp, chi bằng để tôi ôm chân ngài còn hơn.]

Hai bên đều im lặng. Một lúc sau, hệ thống nói: [Đổi một cái khác đi. Tôi có thể thực hiện một điều ước của ngài, điều ước nào cũng được.]

Vưu Ngọc: “Cái này được đấy, nhưng tôi có thể chọn không tham gia trò chơi vượt ải này không? Cứ xem như tôi chưa từng đến đây đi.”

Hệ thống: [Xin lỗi, ngài không chạy thoát đâu.]

Vưu Ngọc: “Ai quy định?”

Hệ thống: [Đây là lựa chọn của số phận thưa ngài. Bây giờ ngài có thể chọn hai món đồ cùng ngài tiến vào cửa ải.]

Vừa dứt lời, chiếc xe bán đồ nướng tự động bay lơ lửng trước mặt Vưu Ngọc.

Cậu đang định nói “tôi và chiếc xe yêu quý của mình không thể tách rời một khắc nào” thì thấy một con bạch tuộc trên chảo gang đứng thẳng dậy.

Là mày! Tên vòng tròn đỏ!

Cậu theo bản năng túm lấy con bạch tuộc định ném đi, hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Ngài đã chọn điện thoại di động và bạch tuộc.]

Vưu Ngọc: ...

Vưu Ngọc: “Tôi không có!”

Hệ thống: [Cửa ải đầu tiên đếm ngược mười giây, mười, chín, tám...]

“Khoan đã! Tôi còn một câu muốn nói!” Vưu Ngọc hét lớn.

Hệ thống hơi khựng lại: [Ngài muốn nói gì?]

Ngàn vạn lời nói nghẹn ứ trong cổ họng Vưu Ngọc. Cậu - với bộ não đã quá tải, im lặng hai giây rồi hỏi: “Nếu tôi vẫn ước một trăm triệu, cậu vẫn có thể đáp ứng cho tôi chứ?”

Hệ thống: [...]

Hệ thống: [Cửa ải bắt đầu. Chúc ngài chơi game vui vẻ.]

Ánh sáng trắng lại trở nên chói mắt, giây tiếp theo đã bao bọc Vưu Ngọc và bạch tuộc trong tay cậu. Cơ thể nhẹ bẫng trở nên mất trọng lượng, cú rơi tự do kết thúc trong làn nước biển mặn chát.

Chất lỏng tràn ngập khoang mũi, bên tai là tiếng bọt khí vỡ tan, mang theo âm thanh huyền ảo như tiếng nàng tiên cá.

[Chào mừng đến với cửa ải đầu tiên, Vua Đánh Cá.]