Vưu Ngọc không dám chớp mắt, cậu trợn tròn nhìn chằm chằm ông ta, nghĩ rằng ông ta sẽ dừng lại. Nhưng bàn tay ông ta vẫn cử động.
Khốn kiếp! Lão già này chơi chiêu à! Gian lận!
Nhưng đúng vào khoảnh khắc chiếc gậy sắp vung xuống, Vưu Ngọc rút chiếc kẹp than trong túi treo trước xe, ra tay tấn công, vung ngược một nhát!
Chiếc gậy của ông ta không trúng Vưu Ngọc, nhưng chiếc kẹp than của Vưu Ngọc lại quật ông già đổ lăn ra đất như con quay.
Hiệp này Vưu Ngọc thắng!
Đúng lúc Vưu Ngọc nắm chặt vũ khí chờ ông già dưới đất bò dậy chiến tiếp, thì đối phương lại biến mất.
Vưu Ngọc: “Hả?”
Ngay lúc này, cuối con hẻm mãi không có điểm dừng bỗng xuất hiện một luồng sáng trắng chói mắt.
Vưu Ngọc tưởng thằng khốn nào bật đèn pha, cậu nhanh chóng bấm còi chuẩn bị chửi bới. Nhưng chiếc xe điện ba bánh mất kiểm soát đã chở cậu lao thẳng vào luồng sáng trắng chói lọi.
Cả thế giới chìm vào tĩnh lặng.
Lực xung kích cực lớn khiến Vưu Ngọc theo phản xạ nhắm mắt. Cảm giác va chạm và rơi xuống như trong tưởng tượng không hề đến, ngược lại cơ thể nhẹ bẫng đi. Cậu từ từ mở mắt, thấy mình đang lơ lửng trong một không gian trắng xóa vô tận.
Phản ứng đầu tiên của Vưu Ngọc không phải là lo lắng mình đang ở đâu, mà là đi tìm chiếc xe điện ba bánh. Sau khi xác nhận nó vẫn lơ lửng bên cạnh, không bị mất mát gì, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thứ để kiếm cơm không thể mất được.
Xung quanh tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ, ngoài Vưu Ngọc và chiếc xe của cậu ra không còn thứ gì khác. Đúng lúc cậu bắt đầu nghi ngờ liệu có phải mình chết rồi không, một giọng nói máy móc vang lên bên tai.
Hệ thống: [Chào mừng quý khách, chào ngài đã đến Không Gian Toát Mồ Hôi.]
Vưu Ngọc: “Hả?”
Hệ thống: [Xin hãy xác nhận thông tin: Tên Vưu Ngọc, 26 tuổi. Nghề nghiệp là chủ quán hàng chợ đêm, tình trạng gia đình bố mẹ đều đã qua đời.]
Hệ thống cứ lải nhải, sau khi nói tất cả thông tin nhưng Vưu Ngọc vẫn im lặng, nó kiên nhẫn chờ đợi rất lâu, cuối cùng không nhịn được hỏi: [Sao ngài không trả lời?]
Bạch Tuộc - san bị những lời nói trong đầu của Vưu Ngọc oanh tạc không ngừng.
Cuối cùng Vưu Ngọc lên tiếng hỏi: “Tôi không bị xe tông, tại sao tôi vẫn vào dị giới vậy?”
Hệ thống: [Bởi vì ngài đã được chọn.]
Vưu Ngọc: “Chọn lúc nào, sao tôi không biết?”
Hệ thống: [Chính là lúc ngài dùng vũ khí tấn công ông già ở khe hở lao tới. Nếu ngài không tấn công, ngài sẽ quay về thế giới cũ. Nhưng ngài đã chọn tấn công và trở thành người được chọn để tham gia trò chơi này.]
Vưu Ngọc: ...