Vưu Ngọc cũng hành động, nhưng cậu có lương tâm hơn bà Dương. Cậu vừa quay đầu xe vừa hét lớn với khách hàng của mình: “Theo kịp tôi! Ai không theo kịp thì đứng yên tại chỗ chờ! Tôi nhất định sẽ quay lại!”
Bạch Tuộc - san đang nghỉ ngơi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã thấy một cú cua gấp ập đến. Các giác hút của nó không kịp bám chặt xung quanh đã bị văng ra ngoài, rồi rơi gọn xuống chiếc chảo gang nóng hổi.
Xúc tu nhanh chóng co quắp lại, cơ thể đổi màu, hương thơm lan tỏa.
Bạch Tuộc: ...
Hỏng rồi, lần này thì nóng đỏ thật rồi.
Con phố ẩm thực vốn náo nhiệt lập tức tan tác gần hết. Nghe tiếng còi báo động ngày càng gần, Vưu Ngọc đạp ga hết cỡ. Lúc này, thắng thì chỉ nướng lại từ đầu, nhưng thua là mất tất cả.
Cậu vừa nâng cấp trang bị quán nướng, tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!
Nhưng đúng lúc Vưu Ngọc rẽ vào một con hẻm thì cậu nhận ra tình hình không ổn.
Khoan đã? Sao mình lại chạy chứ?
Mình đã trả tiền thuê gian hàng rồi mà!
Mình bán hàng hợp pháp, hợp quy định, hợp tình hợp lý!
Nhận ra mình bị phản xạ có điều kiện lừa gạt, Vưu Ngọc bóp chặt phanh, chuẩn bị quay đầu chịu trách nhiệm với khách hàng. Nhưng chiếc xe dưới thân lại mất kiểm soát, không những không dừng mà còn lao đi ngày càng nhanh!
Khoảnh khắc này, chiếc xe ba bánh điện được độ lại lao đi như một chiếc mô tô phân khối lớn, rít lên vọt qua đường phố. Nhưng vì gầm xe quá cứng nên thân xe rung lắc dữ dội.
Vừa bò ra khỏi chảo gang, bình tĩnh được một lát, Bạch Tuộc - san lại rơi vào địa ngục nóng bỏng, đủ các loại nước sốt, hành lá, rau mùi lấp đầy miệng.
Mùi vị kỳ lạ khiến nó tức giận đến mức đứng thẳng dậy. Nhưng giây tiếp theo, nó lại nghe thấy tiếng lòng của Vưu Ngọc đang la hét: [Tăng tốc từ 0 lên 100 km/h! Nhanh thật! Đúng là xe năng lượng mới có khác!]
Bạch Tuộc: ...
Nhưng vấn đề không phải là xe điện năng lượng mới bị mất phanh, mà là con hẻm vốn chỉ dài năm mươi mét lại như không có điểm dừng, mãi không thể đến được lối ra.
Vưu Ngọc muốn cầu cứu, nhưng lại thấy cảnh vật xung quanh cứ lặp đi lặp lại. Ông già vừa mới đi qua thoáng cái lại xuất hiện trước mắt.
Càng lúc càng gần.
Sau khi Vưu Ngọc chớp mắt một lần nữa, ông già kia đã đứng trước mặt cậu. Khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông ta giống như cao su tan chảy sau khi được làm nóng, mắt xếch mũi lệch, còn giơ chiếc gậy trong tay lên như thể muốn tấn công.