“Cũng được, phu nhân hãy đi bế quan thức tỉnh võ hồn đi, không được để lỡ cơ hội tốt. Tam lão tổ tiếp tục lĩnh hội truyền thừa đan đạo, chuyện di dời Nam gia sẽ do ta chỉ huy giám sát.”
“Về chuyện cướp đoạt cơ duyên, còn phải làm phiền Nhị lão tổ thu xếp.”
Nam Cốc Tử và Nam Mai Khê liếc mắt nhìn nhau, đều gật đầu đồng ý.
Nam Cương Hữu nắm chặt bím râu, đôi đồng tử tang thương lóe lên vẻ tinh anh cơ trí: “Nếu đã như thế, Tiểu Huyền lập tức theo ta đến Quy Nguyên Thánh Tông!”
Diệt Hồn đại trận của Nam gia đã thăng lên đến cửu phẩm, thiết nghĩ tin tức đã lan truyền đến tai tam tông. Lúc này Quy Nguyên Thánh Tông đương nhiên không dám ra tay với Nam Cương Hữu và nàng sắp sửa đến từ hôn.
Nếu bọn họ muốn ra tay thì cũng phải cân nhắc hậu quả một chút.
Giữa các thế lực với nhau không thể bàn tình cảm, chỉ có thể bàn lợi ích.
Nam Huyền phất tay gọi Tuyết Loan đến, hai người từ giã mọi người rồi lập tức lên đường bay tới Quy Nguyên Thánh Tông.
Tuyết Loan đã có tu vi Hồn Tông cấp tám, muốn đột phá lên Hồn Thánh cùng lắm cũng chỉ mấy năm.
Nhưng mà, hình như nàng nhận được một viên đan thăng cấp hồn thú.
Tuyết loan phi hành trên không, như đom đóm quét qua chân trời. Nam Huyền không để lại dấu vết ném đan thăng cấp vào trong miệng Tuyết Loan.
Chỉ trong nháy mắt, Nam Cương Hữu vốn đang ngồi đột nhiên mở mắt, cảm nhận khí tức của Tuyết Loan, ánh mắt híp lại: “Rõ ràng là tu vi Hồn Tông cấp tám, sao chỉ trong nháy mắt đã xông lên đến cấp chín đỉnh phong rồi? Cách Hồn Thánh cảnh cùng lắm chỉ một bước thôi sao?”
Nam Huyền thầm cảm thấy mừng vì hiệu quả của đan thăng cấp nhưng lại không biểu hiện ra, chỉ giải thích: “Nó vốn đã có tu vi đỉnh phong, trước đây vẫn luôn che giấu.” Bây giờ bọn họ sắp sửa đi phá quán, phóng thích tu vi thật ra đâu có gì lạ đúng không?
Tuy Nam Cương Hữu nghi ngờ nhưng cũng không có truy cứu, dù sao hắn ta nhận thấy Nam Huyền rất thần bí, hồn thú của nàng có thần bí cũng không lạ.
Đi về phía Đông Mang Bắc, sau khi băng qua núi băng đất tuyết có thể thấy được thế giới võ tu phồn hoa, không giống với Mang Bắc, nơi ngoài Nam gia và mấy tiểu gia tộc chật hẹp nhỏ bé ra cũng chỉ có tuyết vô tận và hồn thú ẩn nấp.
Nam Huyện có được cơ hội ngắm nhìn thế giới Võ Hồn, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm bên dưới. Lúc nàng vừa xuyên không tới chỉ là một tiểu phế vật, trước mặt tính mạng, nàng cũng không có tâm trạng đâu mà đi thưởng thức thế giới khác biệt.
Nhưng bây giờ nàng ngược lại đã có thể nhìn ngắm thỏa thích, nói không chừng còn có thể đυ.ng phải một hai Đứa Con Khí Vận.
Nam Cương Hữu chú ý đến ánh mắt của Nam Huyền. Lúc này hắn ta mới lấy lại tinh thần. Bản thân Nam Huyền cùng lắm chỉ mới ở tuổi thiếu niên, lại luôn bị nhốt ở Nam gia.
Ngay sau đó, Nam Cương Hữu có vẻ suy tư mở miệng: “Con đi theo Quan Nguyệt lớn lên, trừ nhóm hội võ Lục Triều ra cũng không có cơ hội ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Chúng ta cũng không gấp lên đường, có thể nhân cơ hội này đi ngắm nhìn Thiên Khung giới một chuyến.”
Nam Huyền nhìn xuống bên dưới lắc đầu.
Như nhau đều là mạnh được yếu thua, kẻ phù hợp mới có thể sinh tồn, nơi này chỉ là bề ngoài có nhiều trật tự hơn thế giới của nàng chút thôi chứ cũng không có thứ gì có thể khiến nàng lưu lại.
“Đợi Nam gia ổn định rồi con sẽ dẫn Tiểu Lê xuống hạ giới, đương nhiên sẽ có cơ hội.”
Nam Cương Hữu tán thưởng gật đầu, cảm thấy tự hào. Thế giới Võ Hồn có rất nhiều thiên kiêu, Nam Huyền hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất thiên kiêu. Nếu phải kể ra khuyết điểm duy nhất, đại khái cũng chỉ có bởi vì từ nhỏ nàng đã đi theo Quan Nguyệt, tâm tính quá lương thiện, chưa từng thấy qua thế gian hiểm ác.
Cả hai người đều có suy nghĩ riêng, trên đường đi cũng không lãng phí thời gian, đi thẳng tới Quy Nguyên Thánh Tông.
Tốc độ của Tuyết Loan rất nhanh, sau hai ngày một đêm phi hành đã bay đến biên giới Quy Nguyên Thánh Tông.
Khí tức hoang dã cổ xưa ập vào mặt.
Quy Nguyên Thánh Tông to như vậy khảm giữa những ngọn núi, cung điện rắc rối phức tạp xây dọc theo núi, nguy nga hùng vĩ.
Từ xa nhìn lại phảng phất như nối liền với trời, biển mây mênh mông bao quanh tông môn, cổng lớn cao vυ"t trong mây, thềm đá uốn lượn mà lên, thể hiện rõ nét tôn quý và uy quyền.