[Dừng lại, hệ thống đề nghị ký chủ mua gói sau đây]
[Gói này bao gồm chủ điện, đại điện nghị sự, Tàng Thư Các, Tàng Bảo Các, Luyện Dược Đường, Luyện Khí Đường, vân đài luyện võ, mười kiến trúc hạch tâm lớn, viện trưởng lão vân vân, ngoài ra còn tặng thêm một lầu một các một cung một điện]
[Tính năng phòng ngự, chấp hết tất cả tổn thương dưới Hồn Thánh cảnh]
[Giá gốc bảy triệu, dùng thẻ giảm giá còn tổng cộng bảy trăm ngàn, không dối già gạt trẻ]
Nam Huyền nhìn vào giá trị nhân vật phản diện của mình, càng ngày càng cảm thấy đồ của hệ thống Thương Thành đều là hệ thống tùy ý định giá.
Nhưng vì để sớm làm chủ vận mệnh của mình: “Mua.”
[Đinh, đã phát ban thưởng, mời ký chủ kịp thời kiểm tra và nhận]
Coi như tạm được.
Dù sao trừ nhiệm vụ thế lực đứng đầu của hệ thống ra, tương lai nàng cũng phải kế vị gia chủ Nam gia, đã là thế lực của mình thì bồi dưỡng cũng hợp lý, cứ ném đồ mà nàng không cần dùng đến vào là được.
Cả gia tộc Nam gia đi đến đây ít nhất cũng phải hai ngày, nên bịa thế nào về lai lịch của những kiến trúc này đây…
Trên trời rớt xuống? Không được, đã dùng rồi.
Dưới đất mọc lên? Ừm, có thể.
Nam Huyền nhìn ra xung quanh, phất tay đặt rất nhiều kiến trúc cung điện dựa theo bố cục của Nam gia xuống khắp nơi.
Ầm.
Chỉ nghe một hồi tiếng nổ vang dội, cung điện lầu các che khuất bầu trời mang theo hơi hướng cổ xưa từ trên trời rơi xuống, trong nháy mắt đã cắm rễ xuống mặt đất, như thể bình thường chúng vốn nên ở chỗ này.
Nam Huyền nhìn gương mặt giật mình của Tuyết Loan và Minh Vương Tuyết Hiết, vỗ nhẹ đầu cả hai, giọng bình thản: “Thấy rõ chưa? Đi theo ta có tiền đồ hơn đi theo những người khác.”
Hai thú gật đầu lia lịa.
Nam Huyền bay lên không trung, bước lên mái hiên đại điện nghị sự nơi cao nhất ngồi xếp bằng, mặc cho gió lạnh thổi dây cột tóc và y phục của nàng ra sau lưng bay phấp phới trên không trung.
Nàng vốn định nếm thử nỗi khổ tu hành một lần, biết làm sao được thiên phú không cho phép.
Nàng nhìn như là đang tu luyện, thật ra là đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đặc thù của Tâm Mạt Lị, nàng chỉ cần giữ tâm trạng vừa thoải mái lại thư thái thì hồn lực sẽ cuồn cuộn không ngừng từ hai cây hồn cốt cấp Chí Tôn tuôn vào cơ thể nàng, chủ động tu luyện ngược lại sẽ làm rối loạn cân bằng hoàn toàn đảo ngược.
Cuối cùng, sau hai lần mặt trời lên mặt trăng lặn, một đám người cưỡi hồn khí phi hành trùng trùng điệp điệp từ đằng xa chạy tới đáp xuống, dừng trên mặt đất:
“Bái kiến Thánh nữ!”
“Tiểu Huyền.”
“Huyền Nhi.”
Mấy giọng nói cùng lúc vang lên.
Nam Huyền đứng lên, từ trên cung điện bay xuống, lẳng lặng nhìn lão tổ trưởng lão và phụ mẫu ở đằng trước đang nửa vui nửa buồn đi về phía nàng. Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở tiểu nhân nhi màu xanh tím mà Nam Thiên Dục bế ở trong tay.
Muội muội đáng thương, sao nàng lại quên mất vụ này.
Nam Huyền có chút xấu hổ thi lễ với mọi người.
Vũ Tình Lam nhìn ra xung quanh, dẫn đầu mở miệng nói: “Tiểu Huyền, chuyện này là sao?”
Nam Huyền mặt không đỏ tim không đập: “Trung tâm Mang Bắc xảy ra dị biến, kiến trúc cổ xưa từ dưới đất mọc lên.”
Nam Thiên Dục ở bên cạnh thì thầm: “Sao lại không để ta đυ.ng phải chuyện như vậy chứ.”
Nam Huyền thở dài trong bụng, dứt khoát nói: “Phụ thân mẫu thân không cần phải lo, đây là cơ duyên con ngẫu nhiên đạt được, đúng lúc Nam gia gặp phải biến cố. Có lẽ người đời đã biết chuyện cực hàn lưu ở Mang Bắc, chuyện cấp bách phải làm chính là một lần nữa xây dựng lại Nam gia, bố trí Diệt Hồn đại trận.”
Cả đoàn người nghe xong lời này, trong lòng bỗng có tư vị khó tả. Từ nhỏ bọn họ đã sinh sống ở Nam gia, không ngờ một trận cực hàn lưu đã hủy sạch Nam gia.
Cũng may có Nam Huyền thông báo sớm, bọn họ mới có cơ hội thu dọn bảo vệ tài nguyên trọng tâm.
Chỉ cần là người sáng suốt đều có thể nhìn ra kiến trúc ở nơi này chính là tài nguyên của Nam Huyền, quả thật coi như là niềm vui bất ngờ.
Có Thánh nữ ở đây, Nam gia lo gì không có hy vọng hưng thịnh.
Mọi người đều đã đạt thành nhất trí, không để lãng phí một giây phút nào.
Nam Thiên Dục giao Nam Lê màu xanh tím cho Nam Huyền rồi quay người dẫn theo một đám trưởng lão và đệ tử rời đi.
Vũ Tình Lam mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn dùng ánh mắt vừa quái gở lại đau lòng nhìn Nam Lê rồi cầm trận bàn Diệt Hồn đại trận bay lên không trung chuẩn bị bày trận.