Chỉ là trên gương mặt trong trẻo lạnh lùng ấy đột nhiên xuất hiện vẻ đau thương, dù chỉ trong nháy mắt nhưng vẫn bị Phong Ẩn bắt được.
“Tiên tử lại bị thương!” Trong lòng Phong Ẩn không khỏi ảo não tự trách. Hắn có thể chữa khỏi võ hồn, lại có thể chất kháng rét, thiết nghĩ chính là nhờ nữ tử trước mắt đã dốc sức tương trợ.
“Không sao, đã quen rồi.”
Phong Ẩn thấy Nam Huyền hiếm khi hạ giọng nhẹ nhàng, bèn nói tiếp: “Nếu như tiên tử không ngại thì có thể nói với tại hạ, nếu có chỗ nào có thể giúp được một tay, tại hạ làm việc nghĩa tuyệt không chối từ.”
Trong đồng tử Nam Huyền thoáng lướt qua vẻ tịch mịch, nàng nhấc chân đi tới trung tâm Mang Bắc, giọng nói từ phía trước vang lên: “Trên thế gian này, thập phẩm hồn dược đã tuyệt tích… thân thể ta trong lòng ta biết rõ. Cứu ngươi chẳng qua chỉ là hành động tiện tay, ngươi không cần phải đặt nặng.”
Phong Ẩn nghe vậy, lòng thầm sửng sốt.
Vậy mà chỉ có thập phẩm hồn dược mới có thể cứu chữa được thân thể tiên tử sao? Chẳng lẽ là chứng bệnh nan y khó chữa nào đó? Nàng đang nguy trong sớm tối, lại có thể nói ra một cách bình thản như vậy. Phải chăng đây chính là nguyên nhân nàng để đan dược bảo vệ tính mạng lại cho hắn, cứu hắn mà không mong cầu hồi báo.
Phong Ẩn chạy chậm đi tới bên cạnh Nam Huyền: “Tiên tử đừng tự coi nhẹ bản thân mình, sẽ luôn có cách thôi.”
Nam Huyền lắc đầu.
“Thập phẩm hồn dược! Ta… sẽ tìm ra cho Tiên tử!”
Nam Huyền khẽ mỉm cười: “Được.”
Phong Ẩn nhất thời bị nụ cười của Nam Huyền làm bối rối, nhưng hắn đã kịp thời phản ứng, Nam Huyền là đang trêu ghẹo hắn: “Ta biết tiên tử không tin ta, nhưng tiên tử có ân cứu mạng với ta, ân tái tạo này, ta nhất định sẽ dốc hết sức ra ứng phó, giúp tiên tử tìm ra thập phẩm hồn dược.”
Nam Huyền kịp thời đổi chủ đề: “Nơi ta muốn đi còn chưa rõ nguy hiểm, ngươi nên rời khỏi đây đi.”
Phong Ẩn nhìn về phía trước, tóc mai trên trán lay động, toét miệng cười nói: “Ta cũng không biết nên đi về đâu, không biết tiên tử có tin vào trực giác hay không, ta cảm giác đi về phía trước sẽ không sai.”
“Ta sẽ không làm vướng chân tiên tử đâu, tiên tử, xin hãy để ta đi theo ngươi.”
Nam Huyền cười thầm trong bụng, xem ra không sai: “Tùy vậy.”
Hai người đi trên mặt tuyết mênh mông vô bờ. Phong Ẩn không biết có phải là võ hồn đã được chữa khỏi hay không mà dáng vẻ đã bắt đầu thay đổi, cả nói chuyện cũng từ từ nhiều hơn: “Vậy mà ta lại không có cảm giác lạnh.”
“Những thứ này là cây gì? Thật là kỳ lạ.”
“Hình như hơi đói, cũng không biết có hồn thú cấp thấp hay không.”
“Tiên tử, chúng ta cũng coi như cùng chung hoạn nạn nhỉ.”
“...”
Nam Huyền phớt lờ tiếng lải nhải của Phong Ẩn, càng tiến gần vào phạm vi bên trong lại càng yên tĩnh, rõ ràng là không thích hợp.
Nàng lại nhìn gió bão trên mặt đất đang từ từ trở nên an tĩnh, trong đầu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ: “Cực hàn lưu.”
[Đúng vậy ký chủ, đoán chừng một ngày nữa sẽ bùng phát]
Cực hàn lưu là thảm họa thiên nhiên nguy hiểm nhất Mang Bắc, không gì có thể sánh bằng. Cực hàn lưu bùng phát, trên mặt đất sẽ xuất hiện chấn động dữ dội không lý do, là tin xấu lớn nhất cho hồn thú và tu sĩ Mang Bắc.
Theo ghi chép, mấy vạn năm trước tổng cộng có hai lần cực hàn lưu từng bùng phát, mỗi một lần đều là đất núi rung chuyển, kiến trúc sụp đổ, sinh mệnh tận diệt.
Nam Huyền nheo mắt liếc nhìn thoáng qua Phong Ẩn, dừng bước.
“Tiên tử, sao vậy?”
“Đêm nay sẽ có nguy hiểm.”
Phong Ẩn nhìn ra xung quanh, cũng gật đầu đồng ý: “Nơi này không thích hợp, quá yên tĩnh.”
“Nhưng mà cây này đủ cao, có thể ở trên đó nghỉ ngơi một chút, quan sát một phen.”
Lần đầu tiên Nam Huyền cảm giác được hào quang của nhân vật chính mạnh đến như vậy, trong tình huống không biết đến cực hàn lưu, Ngọc Cốt Thụ mà lại chó ngáp phải ruồi tìm được phương pháp sống sót.
Không sai, cực hàn lưu cũng không phải không có cách hóa giải, cách để sống sót duy nhất chính là Ngọc Cốt Thụ.
Ngọc Cốt Thụ chính là tồn tại duy nhất không bị ảnh hưởng trong cực hàn lưu.
Muốn sống sót cũng đơn giản thôi, leo lên cây là xong.
Nam Huyền mượn cánh hoa nhài đi lên mấy bước rồi nhảy lên, ngồi ở trên cành khô của một cây Ngọc Cốt Thụ bên cạnh.
Phong Ẩn cũng bám vào thân cây bước mấy bước leo lên, ngồi trên một thân cây khác, quan sát xung quanh: “Hình như không thấy có gì nguy hiểm, nhưng vì lý do an toàn, đêm nay cứ ở lại trên cây điều tức một đêm đi.”